Thứ Hai, 16 tháng 7, 2018

BÁO TUỔI TRẺ ĐANG BÊNH VỰC ĐỐI TƯỢNG PHẢN ĐỘNG

(Bài báo của Hà Châu)
Ngày 13/07/2018, phóng viên Hà Châu có bài "20/07 xét xử ông William Nguyen", đăng trên báo Tuổi Trẻ. Trong bài này, Hà Châu thuật lại quá trình Will Nguyễn từ Singapore về Việt Nam, để tham gia cuộc biểu tình vào ngày 10/06 vừa qua, và có hành vi kêu gọi bạo động trong cuộc biểu tình, dẫn đến việc bị bắt và khởi tố. Đáng chú ý, trong toàn bộ bài viết, phóng viên Hà Châu liên tục gọi Will Nguyễn là “ông”. Ngoài ra, Hà Châu đã dùng văn phong trung lập, thay vì văn phong phê phán, để tường thuật các diễn biến có tính kích động của vụ việc một cách rất chi tiết. Đọc bài này, một số độc giả đã ca ngợi báo Tuổi Trẻ, vì cho rằng báo này đang áp dụng các tiêu chuẩn báo chí khách quan, độc lập của phương Tây. Trong khi đó, một bộ phận độc giả khác lại phê phán Tuổi Trẻ, vì cho rằng báo này đã không làm tròn nghĩa vụ tuyên truyền chính trị, theo vai trò của một tờ báo chính thống Việt Nam. Một số độc giả thuộc nhóm này còn cho rằng Tuổi Trẻ là kẻ phản bội, lập lờ đi hai hàng; vừa hưởng lộc Nhà nước, vừa hỗ trợ các thành phần đòi lật đổ Nhà nước. Cáo buộc vừa nêu không phải không có lý: trong những năm gần đây, báo Tuổi Trẻ đã nhiều lần đưa tin không đầy đủ, hoặc giật tít theo lối kích động, nhằm khiến độc giả có ác cảm với các chính sách của Nhà nước Việt Nam. Chẳng hạn, chiều 02/07/2018, khi báo Tuổi Trẻ đưa tin về việc thành phố Hà Nội đề nghị thu phí "chia sẻ dữ liệu dân cư", họ đã không nói rõ Hà Nội muốn chia sẻ những loại dữ liệu cụ thể nào, trong bối cảnh tổng thể của chính sách nào, nhằm mục đích gì, khiến độc giả hiểu lầm và nảy sinh ác cảm với đề nghị của Hà Nội [2]. Và tệ hơn nữa bất cứ độc giả nào có ý định giải thích phát biểu của ông Chung về việc chia sẻ dữ liệu dân cư đều bị admin của Fanpage báo này thẳng tay xóa bỏ, phải mãi đến khi dư luận lên tiếng về hành động ác ý của Tuổi trẻ thì admin trang này mới dừng tay "chém giết" những giải thích "trái chiều" cho dù cách giải thích hết sức nhẹ nhàng, lịch thiệp, thậm chí đăng tải lại ý kiến từ những tờ báo khác. Lạnh lùng hơn, khi thấy không đạt được mục đích bôi nhọ, ném đá Hà Nội, trang Fanpage này ngang nhiên xóa bỏ toàn bộ bình luận của đọc giả. Dĩ nhiên bình luận của đọc giả chỉ có thể vào Fanpage chứ không thể nào vào được báo điện tử của Tuổi trẻ, do mọi bình luận đều bị kiểm soát trước khi đăng.
Quay trở lại bài viết về William Nguyễn, ta nên đánh giá bài viết này của báo Tuổi Trẻ như thế nào? Để cho công bằng, tôi sẽ phân tích bài này dưới góc nhìn của 3 hệ thống báo chí: hệ thống phương Tây mà báo Tuổi Trẻ đang hướng đến, hệ thống Singapore mà “ông William Nguyễn” từng trải nghiệm, và hệ thống Việt Nam mà báo Tuổi Trẻ phải tuân thủ.

1. Dưới góc nhìn của hệ thống phương Tây
Khác với ấn tượng sai lầm của nhiều người Việt Nam, các chuẩn mực của báo chí phương Tây không nằm gọn trong hai chữ “khách quan” và “độc lập”. Các chuẩn mực này được ghi thành những bộ quy tắc chứa hàng chục điều luật khác nhau, mà phóng viên phương Tây phải tuân thủ một cách tự nguyện hoặc bắt buộc, tùy từng trường hợp. Chẳng hạn, một bộ phận phóng viên Mỹ cam kết theo đuổi bộ Quy tắc Đạo đức Truyền thông của tổ chức SPJ [4], trong khi các nước châu Âu thường áp dụng Nghị quyết 1003 về Đạo đức Báo chí của Hội đồng Nghị viện Ủy hội Châu Âu [3]. Nhìn chung, hai văn bản vừa nêu đều đặt ra 4 chuẩn mực cho báo chí, như sau:
_ Phải đưa tin tức chính xác, đầy đủ, công bằng
_ Phải tối thiểu hóa các hậu quả tiêu cực mà tin tức mang lại cho người trong cuộc và xã hội
_ Phải có một mức độ độc lập nhất định
_ Phải làm việc minh bạch, và chịu trách nhiệm về chất lượng tin tức
Nếu đánh giá bài báo về “ông William Nguyễn” bằng các chuẩn mực này, ta sẽ thấy bài có ba hạn chế: đưa tin không công bằng, đưa tin không đầy đủ, và không hạn chế các hậu quả tiêu cực mà tin tức gây ra cho xã hội.
1.1. Đưa tin không công bằng
Hiện nay, Will Nguyễn mới 35 tuổi. Theo nguyên tắc sử dụng đại từ nhân xưng trong tiếng Việt, nên gọi Will Nguyễn là “anh”, thay vì “ông William Nguyễn”. Nếu báo Tuổi Trẻ gọi mọi nhân vật nam trên 18 tuổi là “ông”, thì độc giả sẽ xem bài báo về Will Nguyễn là chuyện bình thường. Nhưng nếu báo Tuổi Trẻ liên tục gọi Will Nguyễn là “ông”, trong khi vẫn gọi các nhân vật cùng tuổi trong các bài báo khác là “anh”, độc giả sẽ có ấn tượng rằng Tuổi Trẻ coi trọng các công dân Hoa Kỳ, hoặc những người tham gia biểu tình, bạo động hơn là những người Việt Nam khác.
1.2. Đưa tin không đầy đủ
Mới đây, bạn Viễn đã bình luận về bài viết trên báo Tuổi Trẻ như sau [12]:
“Báo Tuổi trẻ có diễn giải lại quá trình vi phạm pháp luật của Will Nguyễn. Tuy nhiên qua cách tường thuật của báo Tuổi trẻ, người đọc dường như chỉ thấy hiện ra một Will Nguyễn vô tội, vô tình về Việt Nam để tham gia biểu tình, vô tình gây ra các hành vi gây rối trật tự công cộng để rồi phải đối mặt với án phạt của pháp luật. Cái mấu chốt, quan trọng nhất của vấn đề đó là sự thực Will Nguyễn là ai, tại sao là một người mang quốc tịch Mỹ, đang ở Singapore mà Will Nguyễn lại nhập cảnh Việt Nam để tham gia biểu tình, động cơ, mục đích của anh ta là gì thì báo Tuổi trẻ lại không làm rõ. Điều này khiến cho người đọc khi đọc bài của báo Tuổi trẻ, dường như thấy Will Nguyễn thật đáng thương, chỉ vì vô tình về Việt nam tham gia biểu tình mà phải bắt tạm giam, phải đối mặt với pháp luật”.
Nhận xét này của Viễn khá hợp lý. Theo hệ chuẩn mực báo chí của phương Tây, thì ngoài việc tường thuật chính xác các diễn biến của câu truyện, nhà báo phải cung cấp bối cảnh của câu truyện cho độc giả. Trong trường hợp này, bối cảnh của câu truyện bao gồm mục đích thật của cuộc biểu tình ngày 10/06, và động cơ của “ông William Nguyễn” khi chủ động về nước để tham gia biểu tình. Báo Tuổi Trẻ đã không làm rõ cả hai vấn đề đó.
Vậy ai phát động cuộc biểu tình ngày 10/06/2018, và nhằm mục đích gì? Nếu nhìn lại toàn bộ dòng sự kiện, ta sẽ thấy đây không phải là cuộc biểu tình tự phát của người dân để phản đối dự luật Đặc khu Kinh tế, như các nhóm biểu tình tuyên bố. Thay vào đó, đây là cuộc biểu tình do các tổ chức chống Cộng phát động, để hình thành phong trào biểu tình kéo dài, nhằm thu thập nhân sự và phương tiện cho “cách mạng đường phố” lật đổ Nhà nước Việt Nam.
Cụ thể, chỉ một ngày sau khi dự luật Đặc khu Kinh tế được đưa ra Quốc hội để thảo luận, các thành viên nhóm Diễn đàn Xã hội Dân sự đã bắt đầu hướng sự chú ý của dư luận vào chi tiết “cho nhà đầu tư nước ngoài đất với thời hạn 99 năm”, nhằm kích động tâm lý bài Trung của dư luận [5]. Khi tâm lý bài Trung đã lên cao, ngày 06/06/2018, nhóm Đô Thành Sài Gòn phát động biểu tình phản đối dự luật Đặc khu Kinh tế. Đáng chú ý, các thành viên đầu não của nhóm Diễn đàn Xã hội Dân sự - như Nguyễn Quang A, Chu Hảo, Huệ Chi, Nguyên Ngọc… - có vai trò quan trọng trong việc phát động và duy trì phong trào biểu tình, bạo động kéo dài trong mùa hè năm 2011, 2014 và 2016 [6]. Trong khi đó, Đô thành Sài Gòn là một nhóm chống Cộng cực đoan, chủ trương lật đổ chế độ hiện nay để dựng lại chế độ Việt Nam Cộng hòa cũ [5].
Ngày 09/06/2018, Quốc hội Việt Nam đã tuyên bố lùi thời gian thông qua dự luật Đặc khu Kinh tế, để chỉnh sửa nội dung dự luật theo ý dư luận. Dù vậy, thành viên và cảm tình viên của các tổ chức trên vẫn biểu tình trong ngày 10/06 và ngày Chủ nhật của tuần kế tiếp. Dù bạo động đã nổ ra ở Bình Thuận, từ ngày 15/06/2018, thành viên và cảm tình viên của Diễn đàn Xã hội Dân sự vẫn lập hai trang Facebook mới, là “Lão Mà Chưa An” và “Nhật ký Biểu tình”, để lãnh đạo phong trào biểu tình kéo dài [7][8]. Qua đó, có thể thấy các tổ chức chống Cộng chỉ mượn việc phản đối dự luật Đặc khu Kinh tế để nuôi các cuộc biểu tình kéo dài, nhằm phục vụ mục đích chính trị riêng của mình, chứ không hề thật lòng muốn phản đối luật.
Trong khi đó, có hai bằng chứng cho thấy khi “ông William Nguyễn” về nước biểu tình, “ông” cũng nhắm đến mục đích tương tự.
Thứ nhất, chính Will Nguyễn đã thừa nhận rằng khi đi biểu tình, “ông” “chưa tìm hiểu về dự luật Đặc khu Kinh tế và Luật An ninh Mạng” [1].
Thứ hai, Will Nguyễn đã có liên hệ với các tổ chức chống Cộng ở hải ngoại từ trước. Cụ thể, Will là tác giả trên trang TheVietnamese, do ba gương mặt chống Cộng là Vi Katerina Tran, Trịnh Hữu Long và Phạm Đoan Trang quản lý [9]. Qua trang Twitter của Will, có thể thấy Will và Vi Katerina Tran thường xuyên liên lạc và phối hợp với nhau [10]. Qua việc Will nhờ gia đình vô hiệu hóa trang Facebook cá nhân của mình nếu bị bắt, có thể thấy trang này chứa các thông tin mà Will muốn giấu cơ quan điều tra. Ngoài ra, sau khi Will bị bắt, một gương mặt chống Cộng ở TP.HCM là Thuy Binh Nguyen đã đi nộp tiền bảo lãnh cho Will, để Will được tại ngoại [11].
Tóm lại, nếu báo Tuổi Trẻ cung cấp đầy đủ bối cảnh của sự kiện, độc giả sẽ hiểu rằng “ông William Nguyễn” là một thành viên của tổ chức chống Cộng ở hải ngoại, được tổ chức gửi về nước để tham gia biểu tình. Họ cũng sẽ hiểu rằng cuộc biểu tình ngày 10/06 do các tổ chức chống Cộng phát động, nhằm thu thập lực lượng và phương tiện cho mục đích lật đổ chế độ, còn “phản đối dự luật” chỉ là cái cớ. Còn nếu báo Tuổi Trẻ chỉ tường thuật hành vi của William Nguyễn, tuyên bố của các nhóm biểu tình và tuyên bố của cơ quan điều tra, như trong bài viết của Hà Châu, thì độc giả sẽ chỉ nhìn thấy phần nổi của tảng băng, và tưởng rằng các hoạt động của Will không gây hại nhiều cho xã hội.
1.3. Không tối thiểu hóa hậu quả tiêu cực mà tin tức gây ra cho xã hội
Cuộc biểu tình ngày 10/06 đã bùng phát thành bạo động ở Bình Thuận, khiến Quốc lộ 1A bị tắc trong 1 ngày rưỡi, 8 xe ô tô bị đốt, 3 cơ quan nhà nước bị phá hủy, và 28 cảnh sát cùng nhiều dân thường bị thương. Ngay sau cuộc bạo động đó, đảng khủng bố Việt Tân đã kêu gọi biểu tình để làm tắc đường, nhằm tạo hỗn loạn trong xã hội Việt Nam. Cả hai diễn biến này đều đe dọa sức khỏe và mạng sống của người dân, đe dọa an ninh, trật tự của xã hội.
(Đảng Việt Tân kêu gọi biểu tình để làm tắc đường, nhằm tạo hỗn loạn trong xã hội Việt Nam)
Trong bối cảnh này, người làm báo phải đưa tin tức một cách rất thận trọng. Cần tránh đưa tin kích động, khiến biểu tình, bạo động tiếp tục diễn ra. Cũng cần tránh khai thác mâu thuẫn, hận thù giữa các vùng miền, các nhóm quan điểm khác nhau. Trong khi đó, bài của báo Tuổi Trẻ dễ khiến độc giả lầm tưởng rằng cuộc biểu tình ngày 10/06 chỉ nhằm phản đối dự luật Đặc khu Kinh tế và Luật An ninh Mạng, còn “ông William Nguyễn” chỉ gây mất trật tự và ách tắc giao thông, chứ không đe dọa an ninh chính trị của đất nước. Hiểu lầm này có thể khiến các cuộc biểu tình, bạo động bùng phát trở lại, tiếp tục gây hại cho xã hội.
Như vậy, bài về “ông William Nguyễn” trên báo Tuổi Trẻ không hề tuân thủ các chuẩn mực của báo chí phương Tây, như nhiều người Việt Nam đang nghĩ.

2. Dưới góc nhìn của hệ thống Singapore
Báo chí Singapore phải tuân thủ các chuẩn mực chung của báo chí phương Tây. Ngoài ra, luật pháp Singapore quy định rằng báo chí phải đăng tải đầy đủ các quan điểm chính thức của chính phủ, trước khi khai triển chủ đề theo ý riêng của nhà báo. Nếu luật pháp Việt Nam cũng quy định tương tự, thì chuyện đáng tiếc trên báo Tuổi Trẻ đã không xảy ra.

3. Dưới góc nhìn của hệ thống Việt Nam
Xét theo Khoản 2 Điều 4 của Luật Báo chí 2016, khi đăng bài về “ông William Nguyễn”, báo Tuổi Trẻ có dấu hiệu không làm tròn 2 trong tổng số 6 nhiệm vụ của báo chí Việt Nam, bao gồm:
_ Thông tin trung thực về tình hình đất nước và thế giới phù hợp với lợi ích của đất nước và của Nhân dân
_ Tuyên truyền, phổ biến, góp phần xây dựng và bảo vệ đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước (...); góp phần ổn định chính trị, phát triển kinh tế - xã hội (...), tăng cường khối đại đoàn kết toàn dân tộc, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa
Về mặt câu chữ, bài “ông William Nguyễn” của Tuổi Trẻ không chứa “những hành vi bị nghiêm cấm”, quy định tại Điều 9 của Luật Báo chí 2016. Nhưng nhiều bài khác trên báo Tuổi Trẻ, như bài về việc thành phố Hà Nội thu phí chia sẻ “dữ liệu dân cư”, lại có dấu hiệu vi phạm Khoản 2 Điều 9.
Như vậy, báo Tuổi Trẻ đang không đáp ứng được các chuẩn mực báo chí của cả phương Tây, Singapore lẫn Việt Nam.

4. Kết
Năm 1914, vụ ám sát thái tử Franz Ferdinand của Áo – Hung đã trở thành giọt nước tràn ly, làm nổ ra Chiến tranh Thế giới thứ nhất, khiến hơn 10 triệu người chết. Năm 1964, sự kiện Vịnh Bắc Bộ đã thôi thúc dư luận Mỹ ủng hộ quân đội nước này tham chiến, khiến khoảng 5 triệu người chết trong chiến tranh Việt Nam. Năm 2011, vụ tự thiêu của người bán rau Bouazizi đã thôi thúc dư luận ủng hộ một phong trào biểu tình để làm “cách mạng bất bạo động”, kết thúc bằng bạo loạn, chiến tranh, đói nghèo và lệ thuộc ở nhiều nước Bắc Phi và Trung Đông.
Qua các câu truyện trên, có thể thấy trong những thời điểm bất ổn, các thế lực chính trị có thể tận dụng một vụ việc nhỏ để thổi bùng những xung đột kéo dài nhiều năm, khiến nhiều người chết. Vì vậy, khi đưa tin chính trị, báo chí không thể không xét đến bối cảnh chính trị tổng thể, và những hậu quả mà bản tin có thể gây ra trong bối cảnh.
Mặt khác, xung đột đến từ động lực, chứ không đến từ phương tiện hay hành vi. Khi người ta đã muốn giành giật, thì “lòng yêu nước”, “nguyên tắc pháp quyền”, “nguyên tắc bất bạo động” hay “nguyên tắc báo chí khách quan” cũng có thể biến thành những viên đạn giết người.
Báo Tuổi Trẻ nên xem xét hai vấn đề trên để chỉnh đốn cách đưa tin của mình.

Chú thích:
[1] "20-7 xét xử ông William Nguyen" - Hà Châu (Tuổi Trẻ), 13/07/2018, 09:44
https://tuoitre.vn/20-7-xet-xu-ong-william-nguyen-20180713093631229.htm
[2] "Điểm tin lề trái số 6 (08/07/2018): Đấu tố trí thức để đánh thức trí thức" - VietVision
http://hoangthinhatle.com/tinhot/diem-tin-le-trai-so-6-08072018-dau-to-tri-thuc-de-danh-thuc-tri-thuc/
[3] Nghị quyết 1003 về Đạo đức Báo chí của Hội đồng Nghị viện Ủy hội Châu Âu
http://assembly.coe.int/nw/xml/XRef/Xref-XML2HTML-en.asp?fileid=16414
[4] Quy tắc Đạo đức Truyền thông của tổ chức SPJ
https://www.spj.org/ethicscode.asp
[5] "Điểm tin lề trái số 2 (10/06/2018): Ai kêu gọi biểu tình?"
http://hoangthinhatle.com/tinhot/diem-tin-le-trai-so-2-10062018-ai-keu-goi-bieu-tinh/
[6] "So sánh phong trào biểu tình phản đối dàn khoan HD-981, phản đối tập đoàn Formosa và phản đối Dự luật Đặc khu Kinh tế" - Blog Lịch sử Xã hội Dân sự Việt Nam
https://lichsuxahoidansuvietnam.wordpress.com/2018/06/21/so-sanh-phong-trao-bieu-tinh-phan-doi-dan-khoan-hd-981-phan-doi-tap-doan-formosa-va-phan-doi-du-luat-dac-khu-kinh-te/
[7] "Điểm tin lề trái số 4 (24/06/2018): Biểu tình, biểu tình nữa, biểu tình mãi"
http://hoangthinhatle.com/tinhot/diem-tin-le-trai-so-4-24062018-bieu-tinh-bieu-tinh-nua-bieu-tinh-mai/
[8] "Điểm tin lề trái số 5 (01/07/2018): Báo chí lề trái định cạnh tranh như thế nào?"
http://hoangthinhatle.com/tinhot/diem-tin-le-trai-so-5-01072018-bao-chi-le-trai-dinh-canh-tranh-nhu-the-nao/
[9] "North / South" - Will Nguyen (The Vietnamese), 30/04/2018
https://www.thevietnamese.org/2018/04/north-south/
[10] Trang Twitter của Will Nguyễn
https://twitter.com/will_nguyen_
[11] "2 anh em đi nộp tiền đòi người cho William để đón bạn ấy ra khỏi đồn CA P13, Q3 đây! Đã đóng xong rồi. Chờ mấy ảnh họp xong trả Pasport và phone cho William nữa là về thôi. Tuy nhiên Vo Chi Dai Duong và Huỳnh Thành Phát lại bị vào đồn CA P13 Q3 tiếp tục! :((" - Thuy Binh Nguyen (FB cá nhân), 11/06/2018, 14:51
https://www.facebook.com/thuybinh.nguyen.1/posts/1713243052097443
[12] "BÁO TUỔI TRẺ VIẾT NHƯ THANH MINH CHO WIIL NGUYỄN?" - Viễn (Danquyen.net), 14/07/2018
http://www.danquyen.net/2018/07/bao-tuoi-tre-viet-nhu-thanh-minh-cho.html


Nguồn: Loa Phường
ngày 15-7-2018

Thứ Năm, 28 tháng 6, 2018

KỊCH BẢN LẬT ĐỔ - "THẾ LỰC THỨ 3"

(Quảng trường Maidan của Ukraine trước và sau cuộc bạo động đảo chính)
Thế giới không thiếu những bài học xương máu về diễn biến hòa bình lật đổ chính phủ hợp hiến tại một quốc gia.

Các thế lực thù địch nhen nhóm “những đốm lửa nhỏ”, rồi sau đó thổi bùng thành làn sóng biểu tình bạo động chống chính quyền và phá hoại trật tự an ninh xã hội với sự giật dây của lực lượng phản động ngoài nước.

Đây không phải là chiến thuật mới, chiêu trò mới. Song hơn 1 thập kỷ qua, nhiều nước từ Trung Đông-Bắc Phi cho tới Đông Âu đã không đủ tỉnh táo và gục ngã trước âm mưu nham hiểm này. Trong mọi trường hợp diễn biến hòa bình, lực lượng chống phá luôn tìm cách khai thác thiệt để và lợi dụng những khó khăn của Nhà nước hiện hành, cố tình thổi phồng các nhức nhối xã hội hay mâu thuẫn tôn giáo-sắc tộc.     

Bọn chúng - Thế lực Thứ 3 - sử dụng mọi thủ đoạn phi quân sự, kết hợp với răn đe quân sự để ngầm phá hoại từ bên trong, kích động tư tưởng dân tộc cực đoan, tạo ra các lực lượng chính trị đối lập núp bóng chiêu bài tự do, dân chủ, nhân quyền. Đó chính là bản chất của chiến lược “diễn biến hòa bình” và “bạo loạn lật đổ” được giật dây từ bên ngoài nhằm mục tiêu duy nhất là gây sức ép buộc lãnh đạo nhà nước phải từng bước nhượng bộ, thay đổi đường lối chính trị và sau cùng là lật đổ chính quyền nhân dân.

Các bước triển khai của lực lượng chống đối cũng không phải là điều gì mới mẻ. Lợi dụng một vấn đề nhức nhối nhỏ, chúng kích động người dân đình công, biểu tình và các cách thức khác. Bài học lịch sử còn nguyên giá trị đối với làn sóng Mùa xuân Arab tại Trung Đông-Bắc Phi, phong trào Maidan tại Ukraine và mới đây nhất là cuộc xung đột Syria.     

Điểm tựu chung dễ nhận thấy là “các thế lực thứ 3” đã đặc biệt chú trọng và khai thác yếu tố tâm lý và sự dồn nén khó khăn về đời sống tinh thần, vật chất hay mâu thuẫn sắc tộc để tạo lên tư tưởng bất mãn và chống đối chính quyền tại các nước như Tunisia, Ai Cập, Libya, Ukraine và Syria.

Như trường hợp Tunisia, đó là một ngày mùa Đông năm 2010. Người bán hàng rong Mohamed Bouazizi như mọi ngày đang bán rau trên con phố nhỏ Sidi Bouzid. Song hôm đó, Bouazizi bị thanh tra cảnh sát tịch thu chiếc xe bán hàng rong vì vi phạm luật. Để có thể giữ được chiếc xe, anh đã phải hối lộ 7 USD cho cảnh sát, đúng bằng thu nhập của anh trong cả ngày lao động. Bouazizi phản đối và bị một cảnh sát tát vào mặt. Quá phẫn uất, Bouazizi đã tới trước cửa tòa thị chính phản đối và tự thiêu.     

Sự kiện này lập tức bị lực lượng chống đối lợi dụng và kích động một làn sóng biểu tình và đình công rầm rộ chưa từng có trên phạm vi toàn quốc. Biểu tình ban đầu diễn ra ôn hòa, xoay quanh các vấn đề nhức nhối của xã hội như đời sống, dân sinh. Tuy nhiên, với sự giật dây của các thế lực tự xưng là ủng hộ dân chủ, cuộc biểu tình tại Tunisia nhanh chóng biến thành bạo loạn khi người biểu tình quá khích xông vào đốt phá trụ sở các cơ quan công quyền. Phe đối lập cáo buộc lực lượng an ninh đã đàn áp và khiến 219 người thiệt mạng. Trước áp lực quá lớn của lực lượng biểu tình và phe đối lập, Tổng thống Abidine Ben Ali đã phải từ chức và trốn ra nước ngoài.     

Cái gọi là Mùa xuân Arab bùng phát tại Tunisia sau đó lan sang hàng loạt quốc gia khác như Ai Cập, Yemen và Libya... Cũng với những âm mưu và thủ đoạn như vậy, các thế lực thứ 3 đã “đạo diễn” hàng loạt vụ lật đổ chính quyền hợp hiến tại những nước này.

Cần phải nhận diện một điểm chung trong các cuộc biểu tình lật đổ gần đây trên thế giới đó là sự can thiệp ngấm ngầm nhưng trực tiếp của “thế lực thứ 3”. Như tại Syria, không chỉ gây áp lực từ bên ngoài thông qua các nghị quyết trừng phạt của Hội đồng Bảo an LHQ, phương Tây còn trực tiếp ủng hộ về tài chính, vũ khí và nhân sự để lực lượng đối lập Quân đội Syria Tự do (FSA) và Hội đồng Dân tộc Syria (SNC) mở cuộc chiến chống lại chính quyền hợp hiến của Tổng thống Bashar al-Assad.  

Các thế lực thứ 3 “bổn cũ soạn lại” chiêu trò dàn dựng các vụ tấn công dân thường, người biểu tình để rồi quy trách nhiệm cho nhà chức trách nhằm âm mưu thổi bùng lên làn sóng phản đối chính quyền ở trong và ngoài nước. Báo chí phương Tây thường mô tả White Helmets (Mũ bảo hiểm trắng) là một nhóm các tình nguyện viên xả thân hoạt động nhân đạo ở Syria. Tuy nhiên, bộ mặt thật của tổ chức này tới nay cả thế giới đã rõ.     

White Helmets, tổ chức do một cựu nhân viên tình báo Anh thành lập, chính là thủ phạm “bịa đặt” vụ tấn công bằng vũ khí hóa học ở Douma (Syria) ngày 7/4, vụ việc trở thành cái cớ để Mỹ và đồng minh ào ạt không kích quốc gia Trung Đông này. Hãng thông tấn SANA cáo buộc White Helmets đã tung hoang tin, bịa đặt những lời nói dối để phục vụ lợi ích của các nước thù địch với Syria.  

Một thủ đoạn thâm hiểm khác của “thế lực thứ 3” đó là lợi dụng tối đa các mạng truyền thông xã hội. Theo một cuộc điều tra của báo Al Jazeera, có tới 90% số người được hỏi tại Tunisia và Ai Cập đã thừa nhận rằng họ từng sử dụng mạng xã hội Facebook để loan truyền lời kêu gọi biểu tình. Những thông tin giả mạo, dàn dựng của lực lượng chống đối đã có tác động như thật sau khi được phát tán qua mạng xã hội. Thậm chí, không ít chuyên gia còn đánh giá chính mạng xã hội đã đánh sập các chính phủ dân cử tại Tunisia và Ai Cập.    

Đối với nước ta, các thế lực thù địch, phản động thời gian gần đây ráo riết thực hiện chiến lược “diễn biến hòa bình”, bạo loạn nhằm chống phá và âm mưu xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng và chế độ xã hội chủ nghĩa. Lực lượng phản động nước ngoài đang đẩy mạnh việc cấu kết với số đối tượng chống đối trong nước để hoạt động chống phá. Bọn chúng đã lợi dụng tâm lý dồn nén, bất bình của một bộ phận quần chúng nhân dân để kích động biểu tình bạo loạn. Việc xảy xa các vụ tụ tập đông người để gây rối, phá hoại trụ sở chính quyền, các cơ quan, công ty ở một số tỉnh phía Nam mới đây là tín hiệu không thể chủ quan.    

Thế giới có không ít bài học xương máu về biểu tình, bạo động lật đổ. Chúng ta cần phải đề cao cảnh giác, không cho phép mình giẫm vào vết xe đổ của các nước nói trên. Người dân, với tư cách chủ nhân đất nước, cần thể hiện tình yêu nước một cách sáng suốt, trí tuệ. Cách đây 70 năm, Bác Hồ viết “Lời kêu gọi thi đua ái quốc” giữa lúc mệnh nước “ngàn cân treo sợi tóc” thù trong giặc ngoài. Hiện nay, thế và lực của chúng ta đã khác, vận nước đang lên, đời sống kinh tế-chính trị ngày càng được cải thiện. Tuy vậy, các thế lực thù địch, phản động vẫn không ngừng đẩy mạnh chiến lược “diễn biến hòa bình” chống phá Đảng, Nhà nước và nhân dân ta.   

Trong bối cảnh đó, chúng ta cần đặt niềm tin vào Đảng, hiểu đúng các chủ trương chính sách của Nhà nước, bình tĩnh, tỉnh táo thể hiện lòng yêu nước để tình cảm cao quý này không bị các thế lực thù địch lợi dụng.    


Tác giả: Thanh Tuấn (TTXVN)
Ngày 28-6-2018

Thứ Bảy, 23 tháng 6, 2018

PHÍA SAU MƯU ĐỒ ĐÒI CÔNG KHAI LÁ PHIẾU CỦA CÁC ĐẠI BIỂU QUỐC HỘI

Ngày 12 tháng 6 năm 2018, Quốc hội Việt Nam đã bỏ phiếu thông qua Luật An ninh mạng. Trong buổi họp, chỉ có 15 đại biểu bỏ phiếu không thông qua. Chỉ một ngày sau, đại biểu Dương Trung Quốc đã khoe với báo chí rằng ông là một trong số 15 người này. Ngoài ra, ông Quốc cũng kêu gọi Quốc hội công bố lá phiếu thuận/chống của từng đại biểu, để người dân tiện giám sát đại biểu mà họ đã chọn.

Tuy nhiên, ít ai biết rằng đề xuất này đến từ ông Nguyễn Quang A, người đứng đầu tổ chức chống Nhà nước là Diễn đàn Xã hội Dân sự, chứ không phải từ ông Dương Trung Quốc. Cụ thể, ngày 29 tháng 5, Nguyễn Quang A viết trên Facebook cá nhân rằng các đại biểu Quốc hội phải công khai lá phiếu của mình khi thông qua dự luật An ninh Mạng và dự luật Đặc khu, để “dân biết ai là người yêu nước và ai là kẻ bán nước”. Ngày 2 tháng 6, phóng viên chống chính quyền trên facebook Mai Quốc Ấn viết bài tuyên truyền theo hướng tương tự, đồng thời cho biết ông Dương Trung Quốc đã đưa ra đề nghị này từ năm 2010. Trong hai bài viết vào ngày 6 và ngày 12, tổng biên tập Luật khoa Tạp chí là Trịnh Hữu Long cũng tuyên truyền tương tự. Phải đến ngày 13 tháng 6, ông Dương Trung Quốc mới phát biểu trên báo chí rằng “nên công khai nút bấm của các đại biểu Quốc hội”. Cụm từ “công khai nút bấm” mà ông Quốc sử dụng giống hệt tiêu đề bài viết của Mai Quốc Ấn vào ngày mùng 2.

Trong khi đó, Mai Quốc Ấn và Dương Trung Quốc có thể có liên hệ với nhau. Dương Trung Quốc đã làm đại biểu Quốc hội tỉnh Đồng Nai 4 nhiệm kỳ liên tiếp. Còn Mai Quốc Ấn là con trai của Mai Sông Bé, người giữ chức Chủ tịch Hội Nhà báo tỉnh Đồng Nai trong 5 nhiệm kỳ liên tiếp và giữ chức Giám đốc Đài Phát thanh – Truyền hình Đồng Nai nhiều năm, dù không có bằng cấp III.

Ngoài ra, còn có nhân chứng khẳng định rằng Dương Trung Quốc quen dùng ngôn ngữ của các nhà chống Cộng. Cụ thể, sau khi gặp Dương Trung Quốc ở Hà Nội vào cuối tháng 6 năm 2017, "phóng viên" Tôn Phi của trang mạng chống nhà nước là "Việt Nam Thời báo" khẳng định rằng Quốc được bạn bè gọi là Dương Trung Cộng, và cảm thấy thích thú về việc đó.

Qua một số sự việc có vai trò và thể hiện sự dẫn dắt, định hướng dư luận của ông Dương Trung Quốc qua vụ việc như vụ "đòi tiền cơm" cho nhóm dân nổi loạn Đồng Tâm, vụ đòi "công lý" cho tâm thần chính trị hoang tưởng có chứng chỉ như Lê Anh Hùng... đều cho thấy ông Dương Trung Quốc luôn "tung hứng nhịp nhàng" với giới đầu não "nhân sỹ trí thức chống cộng", đủ để khiến dư luận đặt câu hỏi: Sao trùng hợp ngẫu nhiên nhiều đến thế!?! 

Nếu Dương Trung Quốc vừa ăn nói như một nhà chống Cộng, vừa giúp các nhà chống Cộng tuyên truyền trên báo chí chính thống, thì phải chăng ông Quốc là đại biểu của phe chống Cộng núp danh nghĩa "đại biểu của người dân Đồng Nai"?
Nếu đúng như nhận định nêu trên, đã đến lúc dư luận nên cân nhắc việc đề nghị đại biểu Dương Trung Quốc "công khai nút bấm" của mình trong chuyện này. Ông Quốc cần nói rõ ông bỏ phiếu thuận hay phiếu chống cho chế độ chính trị của Việt Nam hiện tại. Nếu ông quyết định chống chế độ Xã hội Chủ nghĩa để thuận theo Nguyễn Quang A và phe cánh chống Nhà nước, ông nên rời khỏi mọi vị trí trong nhà nước Xã hội Chủ nghĩa. Còn nếu ông dùng vị trí trong chế độ để chống chế độ, ông sẽ vừa phản bội tổ chức, vừa phản bội lý tưởng của cá nhân ông.

Công bằng mà nói, việc “công khai nút bấm” của các đại biểu Quốc hội thật sự giúp người dân giám sát Quốc hội tốt hơn. Tuy nhiên, đa số người dân Việt Nam mới tiếp cận các thứ quyền mới mẻ này, kỹ năng để hưởng thụ các quyền năng dân chủ, nhân quyền cũng như ứng phó với các chiêu trò dắt mũi, lợi dụng, thao túng từ các thế lực truyền thông (cả lề trái và lề phải) còn rất hạn chế.

Từ cuối tháng 5 đến nay, nhóm Diễn đàn Xã hội Dân sự của Nguyễn Quang A liên tục định hướng dư luận, khiến một bộ phận không hề nhỏ trong dân chúng tin rằng chính phủ đang “bán nước” cho Trung Quốc khi định cho nhà đầu tư nước ngoài thuê đất ở đặc khu kinh tế với thời hạn 99 năm. Trên thực tế, các doanh nghiệp đang lên kế hoạch đầu tư vào 3 đặc khu trên chưa có bất cứ doanh nghiệp Trung Quốc nào; trong dự luật không có điều khoản nào "cho Trung Quốc thuê" cả... Khi làm vậy, "phong trào dân chủ" do Nguyễn Quang A dẫn dắt, được giới chống cộng thổi bùng, phụ họa đã đánh lừa dư luận, vì thời hạn cho thuê không phải là vấn đề cốt lõi của dự luật Đặc khu, và luật pháp hiện hành đã cho nhà đầu tư nước ngoài có thể thuê đất với thời hạn 70 năm trên toàn quốc. Quả lừa này đã góp phần gây ra cuộc bạo động ở Bình Thuận, một số khu công nghiệp phía Nam, và phong trào “biểu tình kẹt xe” của đảng Việt Tân. Nếu công khai lá phiếu của các đại biểu Quốc hội vào thời điểm này, thuận theo yêu cầu của nhóm Nguyễn Quang A, thì Quốc hội sẽ chỉ đẩy Việt Nam vào tình trạng hỗn loạn.

Quốc hội Việt Nam đã và đang cải cách để nâng cao tính minh bạch của mình. Tuy nhiên, các quyết định cải cách phải được đưa ra vào thời điểm phù hợp, tương thích với trình độ quản lý và kiểm soát xã hội cũng như năng lực thụ hưởng và dân trí của đại đa số người dân. Tất cả đòi hỏi này được đáp ứng đến đâu phải đến từ các nghiên cứu công phu, chứ không phải từ đề nghị của các tổ chức chống chế độ. Còn không tương lai Việt Nam không khác gì bãi chiến trường sau khi "thử nghiệm cách mạng dân chủ" như Syria, Iraq...


Nguồn: Loa Phường
Ngày 20 - 6 - 2018

Thứ Bảy, 2 tháng 6, 2018

ĐỀ PHÒNG GÂY RỐI TẠI PHIÊN XỬ PHÚC THẨM CÁC BỊ CÁO TRONG HỘI ANH EM DÂN CHỦ

Ngày 5/4/2018, Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội đã xét xử sơ thẩm và tuyên phạt tổng cộng 66 năm tù giam đối với 6 bị cáo là thành viên cốt cán của hội nhóm phản động “Hội anh em dân chủ” về tội danh “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”. Sau đó, 4 trong sáu bị cáo này đã kháng cáo gồm Trương Minh Đức, Nguyễn Bắc Truyển, Phạm Văn Trội và Nguyễn Trung Tôn.

Ngày 4/6/2018 tới đây sẽ diễn ra phiên tòa phúc thẩm đối với vụ án “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” mặc dù hai bị cáo cầm đầu là Nguyễn Văn Đài và Lê Thu Hà đã cúi đầu nhận tội và chấp nhận bản án nghiêm khắc dành cho hành vi trái pháp luật của mình.

Phiên tòa phúc thẩm tới đây sẽ thu hút được sự quan tâm của dư luận và đám dân chủ đồng bọn bên ngoài sẽ không để phiên tòa được diễn ra xuôn sẻ. Cũng giống với phiên tòa sơ thẩm trước đó, các lực lượng chức năng của Hà Nội đã rất vất vả để ngăn chặn và xử lý những thành phần rác rưởi cố gây rối tại khu vực trước trụ sở Tòa án nhân dân nhằm gây rối an ninh trật tự, tác động xấu đến phiên tòa, tuyên truyền những nội dung sai trái.

Mặc dù trước trụ sở Tòa án luôn có biển cấm tập trung đông người nhưng những đối tượng cơ hội chính trị vẫn rủ rê, lôi kéo đồng bọn đến gây rối. Trên các diễn đàn nội bộ của bọn chúng, đã xuất hiện những lời kêu gọi đặc biệt quan tâm đến phiên tòa phúc thẩm sắp diễn ra, hô hào đồng bọn tụ tập tại thời điểm diễn ra phiên phúc thẩm.

Những trò gây rối trước phiên tòa xử các đối tượng phản động đều quá quen thuộc, các đối tượng này thường mang theo các băng rôn, banner có nội dung phủ nhận cáo buộc của các cơ quan tiến hành tố tụng, đòi trả tự do vô điều kiện cho các bị cáo đang bị xét xử. Ngoài ra, bọn chúng còn hô hào những khẩu hiệu, lời lẽ có nội dung xuyên tạc sự thật, bôi nhọ uy tín của các cơ quan tiến hành tố tụng.

Các cơ quan chức năng của thành phố Hà Nội đã thực hiện rất tốt nhiệm vụ, đảm bảo an ninh trật tự tại địa điểm diễn ra phiên tòa sơ thẩm trước đó. Chính vì vậy, trong phiên tòa phúc thẩm tới đây, cần sớm phát hiện và ngăn chặn ngay từ đầu, không để những đối tượng xấu có cơ hội tụ tập và gây rối trước phiên tòa tạo hình ảnh xấu và gây mất an ninh trật tự.

Bốn bị cáo đưa ra xét xử phúc thẩm đều có tiền án tiền sự về hành vi xâm phạm an ninh quốc gia. Việc kháng cáo để phúc thẩm chỉ là hình thức để bọn chúng đánh bóng tên tuổi, kêu gọi sự can thiệp từ các thế lực tư bản mà thôi. Với những hành vi phạm tội không thể chối cãi thì mức án từ phiên tòa sơ thẩm sẽ khó thay đổi được.


Tác giả: Công Lý
Ngày 02-6-2018

TẠI SAO TỰ DO TÔN GIÁO Ở VIỆT NAM LUÔN LÀ VẤN ĐỀ BỊ LỢI DỤNG ĐỂ XUYÊN TẠC?

Buổi công bố Phúc trình tự do tôn giáo thế giới 2017
Ngày 29 tháng 5 năm 2018, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ vừa công bố Phúc trình tự do tôn giáo thế giới 2017, trong đó có phần đề cập đến Việt Nam nói rằng Hà Nội tiếp tục kiểm soát, đàn áp những tổ chức tôn giáo không chịu sự kiểm soát của nhà nước. 

Đồng thời bản Phúc trình này cũng nhấn mạnh rằng “Hiến pháp Việt Nam qui định tự do  tín ngưỡng và tự do thờ phượng theo đức tin là quyền mà người dân được hưởng. Thế nhưng luật hiện hành với những điều khoản mơ hồ lại  cho Nhà Nước rộng quyền hơn trong việc kiểm soát mọi sinh hoạt tôn giáo dưới danh nghĩa gọi là ‘bảo vệ an ninh quốc gia’ và ‘duy trì đoàn kết dân tộc.”

Có lẽ đây không phải lần đầu tiên, phía Mỹ đưa ra những vu cáo, xuyên tạc về tình hình tự do tôn giáo đối với Việt Nam. Vậy, tại sao “tự do tôn giáo” luôn là vấn đề mà phía Mỹ cũng như các đối tượng lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo để xuyên tạc hình ảnh tự do tôn giáo ở Việt Nam? Để trả lời cho câu hỏi này, chúng ta có thể nhìn nhận ở một số khía cạnh sau:

Một là, Việt Nam là một quốc gia đa tín ngưỡng, tôn giáo. Theo thống kê, ở nước ta có khoảng 24 triệu tín đồ tôn giáo, chiếm khoảng 27% dân số cả nước. Trong đó có các tôn giáo nội sinh và các tôn giáo ở nước ngoài du nhập vào. Về cơ bản các tôn giáo đều hướng thiện và có sự đồng hành cùng với sự phát triển của lịch sử dân tộc, thành lập và hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật. Tuy nhiên, vấn đề tôn giáo luôn là vấn đề phức tạp và nhạy cảm, liên quan đến đức tin của nhiều người, có tác động trên diện rộng. Vì thế khi phát sinh xung đột, mâu thuẫn liên quan đến vấn đề tôn giáo thì các thế lực bên ngoài có thể dễ dàng lợi dụng để thực hiện các mưu đồ đen tối với Việt Nam.

Hai là, bên cạnh đó vẫn còn một bộ phận rất nhỏ các thành phần tôn giáo cố tình không tuân thủ các quy định của pháp luật trong việc thành lập và hoạt động tôn giáo. Đó là những kẻ núp bóng tôn giáo hoạt động với chiêu bài tự do dân chủ, nhân quyền như Nguyễn Văn Lý, Phan Văn Lợi, Nguyễn Trung Tôn, Nguyễn Ngọc Nam Phong... Những hoạt động tôn giáo của nhóm này đều bị biến tướng thành những “sinh hoạt dân chủ, nhân quyền”, nói xấu chế độ. Khi không tuân thủ quy định của pháp luật thì đương nhiên pháp luật phải có chế tài xử lý. Và việc xử lý theo quy định của pháp luật đó đã bị chúng lợi dụng và thành một ví dụ rất điển hình cho các báo cáo về tự do tôn giáo ở Việt Nam. Bởi vậy mà trong bản phúc trình tự do tôn giáo của Bộ ngoại giao Hoa Kỳ đã khẳng định rằng việc thu thập báo cáo trên cơ sở các các nhóm tôn giáo như: giáo hội phật giáo Việt Nam thống nhất, Hội đồng liên tôn... Có thể nói nguồn cung cấp tin này vừa dễ thu thập và lại nói được mục đích của việc xuyên tạc tình hình tự do tôn giáo ở Việt Nam.

Ba là, trong số các đối tượng lợi dụng tôn giáo có hoạt động vi phạm pháp luật ở Việt Nam có mối quan hệ chặt chẽ với các “nhà bất đồng chính kiến” ở Việt Nam, một trong những lực lượng làm nòng cốt cho việc xuyên tạc tình hình tự do dân chủ ở Việt Nam. Vì vậy, có thể thông qua các hoạt động tiếp xúc số đối tượng núp bóng tôn giáo để có điều kiện tiếp xúc và tác động lôi kéo số bất đồng chính kiến phục vụ cho mục đích đen tối đối với Việt Nam.

Chính vì vậy, vấn đề tự do tôn giáo ở Việt Nam luôn được phía Bộ ngoại giao Hoa Kỳ lợi dụng một cách triệt để nhằm xuyên tạc sự thật về tình hình tự do tôn giáo ở Việt Nam với các mưu đồ chính trị không trong sáng.


Tác giả: Công Mẫn
Ngày 01-6-2018

Thứ Năm, 10 tháng 5, 2018

HÀI NHƯNG THÂM

(TT VNCH Nguyễn Văn Thiệu tức Sáu Thẹo)
Nhân dịp lễ 30-4 lướt web thấy bài bên trang "Lốc liếc" diễu hài về các chiêu trò của Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu hồi trước 1975 thấy hay xin copy về đây để các bạn cùng giải trí. Bài có tiêu đề "Võ xin tiền của Trùm Ngụy nô Sáu Thẹo", đăng ngày 2-5-2018.

Để có thể xin tiền viện trợ nhằm kéo dài cơn hấp hối của cái mồ ma Việt Nam Cọng Hành, Ngài Tổng thống Sáu Thẹo nổi tiếng đa nghi và mưu mẹo đã phải giở ra những món võ gì đối với “đồng minh” Hoa kỳ?
Nhân dịp 30-4, hãy cùng Locliec điểm lại “Thất công phu” tuyệt luân cái thế của anh Trùm Ngụy nô này.
·         Chiêu thứ nhất: Lập ngôn
“Mỹ còn viện trợ, thì chúng tôi còn chống cộng !”
“Nếu Hoa Kỳ mà không viện trợ cho chúng tôi nữa thì không phải là một ngày, một tháng hay một năm mà chỉ sau ba giờ, chúng tôi sẽ rời khỏi Dinh Độc Lập !”
Đây là hai tuyên ngôn rất “hùng hồn” và nổi tiếng của Sáu Thẹo, phản ánh một cách trung thực lý tưởng và bản chất của Ngụy nô được  tác giả Michael Mc Lear ghi lại trong cuốn Vietnam, the ten thousand day war (Việt Nam, cuộc chiến mười ngàn ngày), NXB Thames Methuen, London. 1982
·         Chiêu thứ hai: Ăn vạ
Và  đừng có tưởng Trùm Ngụy nô chỉ nói chơi như trên để dọa ông chủ nhé.
Sau này, Trùm Ngụy nô làm thật. Để “ăn vạ” ông chủ, ngày 14-3-1975, Thiệu ra lệnh  cho tướng Phú, tư lệnh quân khu 2 thực hiện việc “Triệt thoái Cao nguyên”, tháo chạy khỏi vùng 1 và vùng 2 chiến thuật. Kế hoạch này còn được Thiệu gọi bóng bẩy văn hoa là  kế hoạch “Tái phối trí lực lượng”.
Cuộc “ăn vạ” bất thành này, khốn nạn thay đời chó mực, lại là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến sự sụp đổ dây chuyền đưa đến kết cục là Ngụy nô bị xóa sổ hoàn toàn vào ngày 30-4-1975.
·         Chiêu thứ ba: Lịch sự
Ban đầu Ngụy nô xin chủ viện trợ 1 tỷ 400 triệu dollars, sau mặc cả xuống 700, cuối cùng đại hạ giá còn 300 triệu dollars mà Mỹ nó vẫn dứt khoát không xì ra đồng nào nữa. 
Không xin được thì bố vay, Trùm Ngụy nô mang tài nguyên đất nước… chưa khai thác, nghĩa là còn ở dạng “tiềm năng” đem thế chấp để xin Mỹ cho vay 3 tỷ USD.

Thư viết  ngày 14-4-1975, gửi Tổng thống Hoa Kỳ G. Ford. Rõ văn hoa thanh lịch nhé!
“Kính gửi Ngài Tổng Thống,
Thưa Tổng Thống, tôi đề nghị Tổng Thống yêu cầu Quốc Hội đồng ý cho chúng tôi vay dài hạn lần cuối cùng số tiền 3 tỷ đô la, được phân chia trong 3 năm và kỳ hạn hoàn trả là 10 năm với mức lãi suất do Quốc Hội quyết định. Tiềm năng về dầu hỏa và nguồn lợi về nông nghiệp của chúng tôi sẽ thế chấp cho món nợ này. Số tiền vay này được gọi là "Freedom Loan".
Số tiền này sẽ cho phép chúng tôi 1 cơ hội để được tồn tại trong 1 đất nước Tự Do và Dân Chủ.
Trân trọng kính chào.
Nguyễn Văn Thiệu
Tổng Thống Việt Nam Cộng Hoà”
(Nguyễn Tiến Hưng, Khi đồng minh tháo chạy)
·         Chiêu thứ tư: Năn nỉ ỉ oi
Văn hoa lịch sự không được thì Trùm Ngụy nô đành xuống nước. Năn nỉ vậy:
“Ba trăm triệu không phải là món tiền lớn đối với các ông…Từ chối món tiền này, các ông còn muốn chúng tôi thắng Cộng sản hay ngăn chặn làn sóng xâm lăng của Cộng sản - là công việc rnà các ông đã không làm nổi trong suốt sáu năm trường với quân đội và chi phí khổng lồ của Hoa Kỳ...”
(Nguyễn Tiến Hưng, Khi đồng minh tháo chạy)
·         Chiêu thứ năm: Mạ lỵ
Lịch sự không xong, năn nỉ đến vỡ loa mà Mỹ nó vẫn làm lơ thì Trùm Ngụy nô bèn giở võ… chửi:
 “Hoa Kỳ là một đồng minh vô nhân đạo với những hành động vô nhân đạo”
“ Mấy ông bảo chúng tôi làm những việc mà, chính mấy ông với nửa triệu lính, binh hùng tướng mạnh xài gần 300 tỷ đô-la trong 6 năm trời nhưng không muốn nói là nó bị cộng sản đánh bại ở Việt Nam thì, cũng phải nói một cách khiêm nhường là, mấy ông không có thắng ở Việt Nam, mà mấy ông tìm một cái lối ra danh dự. ”
“Người Mỹ đánh giặc ở đây không đánh được, đi về. Đặt ra một cái chương trình Việt Nam hóa, chúng ta chấp nhận, rồi cũng hổng “Việt Nam hóa”. Hổng “Việt Nam hóa” rồi, hứa rằng Cộng Sản xâm phạm thì sẽ phản ứng, hổng phản ứng.
Thì chỉ còn một cái chuyện tối thiểu là đưa đồ (tức là đưa “xiền”) cho người ta đánh, mà không đưa. Thì thử hỏi cái đó là cái gì?
Thất hứa, thiếu công bằng, thiếu tín nghĩa, vô nhân đạo đối với một đồng minh đang chịu đau khổ triền miên. Trốn tránh trách nhiệm của một đại cường quốc”.
·         Chiêu thứ sáu: Mếu
Hóa ra Mỹ nó cũng chứa chan tinh thần AQ, mày chửi tao khác nào mày chửi cha mày. Mỹ giả điếc, chửi cũng bằng thừa, Trùm Ngụy nô đành mếu máo:
“Tôi không đòi hỏi quý ông một sự viện trợ vô hạn định hai, ba chục năm…Ông chỉ cần giúp cho tôi 5 năm mà cho thật dồi dào, hay 3 năm cho thật dồi dào để cho tôi có cái đà để phát triển kinh tế rồi sau đó ông cúp luôn…
Tôi có đưa ra một thí dụ nói chúng ta là một con bệnh mới đau dậy, nếu như mỗi ngày ông cho tôi một viên thuốc thì tôi chỉ đủ sức để không có bệnh, nhưng cũng không làm ăn gì được, không đứng dậy đi, không đứng dậy chạy, không có làm ăn sinh sống được.
Nhưng bây giờ tôi là con bệnh mới đau dậy, ông giúp thuốc cho tôi nó mạnh lên, ông giúp thuốc tôi nhiều đi, mỗi ngày bảy tám thứ thuốc đi thì tôi tập thể thao, thì 4 năm hay 3 năm tôi sẽ trở thành một người mạnh. Khi trở thành người mạnh tôi đi làm ăn…tôi khỏi nhờ ông…”.
·         Chiêu thứ bảy: Lạy lục
Hùng biện không xong thì ăn vạ, ăn vạ bất thành thì “lịch sự” xin vay, vay không được thì xuống nước năn nỉ, năn nỉ nó vẫn làm ngơ thì tội gì không chửi cha nó lên, chửi nó giả điếc thì đành phải mếu cho nó để ý. 
Thế mà, tộ sư thằng Mỹ nó vẫn ngó lơ nên Trùm Ngụy nô đành phải giở thế cuối cùng là... chắp tay lạy:
“…Cái sự ra đi của tôi chỉ là một hạt cát đối với một bãi sa mạc, hy sinh rất đáng, một cái ghế Tổng thống mà đổi lại viện trợ dồi dào đầy đủ cho nhân dân miền Nam, chiến đấu bảo vệ đất nước, rồi để thương thuyết có một giải pháp bảo đảm được miền Nam tự do dân chủ không bị cộng sản đô hộ thì, cái đó tôi xin chắp tay cả nón tôi lạy... lạy cả người Mỹ ”.



TẠI SAO ISRAEL LUÔN "VƯỢT MẶT" NGA TẠI SYRIA?

(Sơ đồ tác chiến hôm 29-4-2018 của không quân Israel) 
Ngày 29 tháng 4 năm 2018 một phi đội không quân Israel gồm 4 chiếc F-15S đã tấn công vào kho vũ khí của lực lượng proxy Iran tại Hama và Aleppo bằng bom GBU-39 và tên lửa Delilah, phá hủy gần 200 quả tên lửa và giết chết 26 người trong đó có 11 là người Iran…

Đầu tiên, phải công nhận rằng, không quân Israel tác chiến như thế này thì không chỉ lực lượng phòng không Syria, Iran mà kể cả Nga có giỏi mấy đi nữa cũng bị bất ngờ…và chỉ rút kinh nghiệm lần sau mà thôi…

Chiến thuật cực kỳ tinh ranh của Israel
Có 2 yếu tố đặc sắc mà không quân Israel đã tạo ra trong đòn tấn công này khiến cho giới quân sự “tâm phục khẩu phục”, đó là bất ngờ và bí mật…

1, Bất ngờ lớn nhất khiến cho phòng không Syria và Iran thúc thủ là hướng tấn công.

 Không quân Israel sau nhiều nỗ lực xâm nhập vào không phận của Syria từ phía Tây, đã chọn một hướng từ phía Đông.

 Hướng tấn công phía Tây, với hệ thống quan sát Nga và Syria thì “nhất cử nhất động” của không quân Israel đều bị phát hiện (tuy nhiên Nga bắn hạ hay không lại là chuyện khác). Không quân Israel trước đây luôn luôn thực hiện các đòn tấn công đều từ hướng này.

Về nguyên tắc chiến thuật thông thường thì tấn công từ hướng Tây là thuận lợi nhất vì tại lãnh thổ của mình và thậm chí sử dụng không phận Lebanon không quân Israel có thể vận động tấn công trong một khoảng cách ngắn nhất.

Tuy nhiên lần này, không quân Israel không sử dụng hướng đó vì có lẽ Israel nghi ngờ rằng, phòng không Syria đã được trang bị S-300 hoặc phản ứng của Syria sẽ quyết liệt hơn trước, khi phát hiện không quân Israel xâm phạm không phận, nên Israel quyết định chọn hướng tấn công phía Đông…

Hướng tấn công từ phía Đông, không quân Israel buộc phải hành quân đến vị trí xuất phát tấn công rất xa, nhưng bù lại nó có tính bí mật tuyệt đối.

2, Bí mật. Tạo ra được bí mật tuyệt đối với đối phương tức là “bịt tai, che mắt” thì đòi hỏi phải có mưu kế của Bộ Tham mưu tác chiến Israel. Họ đã thực hiện 4 bước sau:

1. Phi đội khởi hành từ Israel, bay qua không phận Jordan vào Iraq

2. Bay hòa nhập vào những chiếc máy bay do liên quân Mỹ đứng đầu, dùng mã nhận biết như máy bay Mỹ, nhằm đánh lừa sự theo dõi của Radar Nga, tránh bị phát hiện đích danh (đây là sự tinh ranh, khôn ngoan trong kế hoạch tác chiến của Israel).

3. Tấn công bằng GBU-39/Dellilah.

4. Nhận tiếp dầu ngay trên không phận Iraq khi quay về Israel

Như vậy, có thể nói với kế hoạch tác chiến như này, không quân Israel hành quân chiếm lĩnh vị trí xuất phát tấn công dù rất xa nhưng bí mật tuyệt đối để tạo ra một lợi thế tác chiến quyết định, đó là, có vị trí xuất phát tấn công cực kỳ thuận lợi.

Trên bản đồ, chúng ta thấy phi đội F-15S chỉ tiến hành không kích từ không phận sông Euphrates, một khoảng các rất gần so với tấn công từ hướng Tây.


Nga bị Israel "vượt mặt" hay cho phép?
Phải khẳng định chắc chắn là về mặt quân sự, ở góc nhìn chiến thuật thì Nga có đủ khả năng để ngăn chặn các đòn tấn công của Israel vào lãnh thổ Syria, nhưng có một điều không phải ai cũng hiểu và hiểu đúng là quân sự chỉ phục vụ cho mục tiêu chính trị và lợi ích quốc gia…

Có nhiều dư luận cho rằng Nga cho phép và tiếp tay cho Israel thực hiện các đòn tấn công, rằng, những người nhập cư Do Thái của Nga chiếm đóng Palestin chính là những người hành hạ hung hăng nhất người Palestin…nghĩa là Nga-Israel có một mối quan hệ đặc biệt…

Rõ ràng là Nga và Israel có một mối quan hệ đặc biệt thật sự. Việc các đồng minh Mỹ, Phương Tây đồng loạt trục xuất nhân viên ngoại giao Nga, bao vây cấm vận Nga…lên cơn cuồng loạn, nhưng không phải là việc của Israel, chẳng phải là “đặc biệt” sao?...

Còn tại Trung Đông và Syria thì sao?
Đầu tiên, Nga hiện diện tại Syria là theo lời mời của chính quyền của Tổng thống Bashar Assad để chống khủng bố, đồng thời để bảo vệ lợi ích quốc gia, an ninh quốc gia Nga.

An ninh quốc gia Nga là gì, chẳng hạn, đó là chiến đấu tiêu diệt những kẻ khủng bố hồi giáo cực đoan tại Syria thay vì chiến đấu tại Caucasus và phần còn lại trên lãnh thổ của Nga…

Lợi ích quốc gia Nga là gì, chẳng hạn, bảo vệ quyền thống trị khí đốt của Nga với Châu Âu…có nghĩa là bảo vệ chính quyền Assad hợp pháp tại Syria không bị sụp đổ bởi sự chống phá của Mỹ và Phương Tây. Còn Assad phải ra đi hay ở lại là do chính nhân dân Syria quyết định.

Chưa lúc nào nghe thấy bất kỳ quan chức Nga nào nói đến bất kỳ loại nghĩa vụ nào của Nga đối với Syria hay bất kỳ quốc gia nào khác trong khu vực. Do đó, cách hành xử khôn ngoan của Nga là mọi hành động của ai đó không đụng chạm đến lợi ích Nga thì Nga không can thiệp.

Chẳng hạn đối với nhân tố Iran trong vấn đề Syria và Trung Đông.

Có thể nói Iran cũng không phải là “dạng vừa”, chẳng kém gì Thổ Nhĩ Kỳ với tư tưởng Ottoman…

Trong 7 năm chiến tranh ở Syria, Iran từng là một trong những đồng minh chiến lược quan trọng nhất của chính phủ của Bashar Assad. Tuy nhiên, “không có bữa trưa nào miễn phí”, gần đây, Iran đã bắt đầu cố gắng để chinh phục, thâu tóm các nguồn lực của đất nước Syria.

Iran đang củng cố thành lập nguồn lực riêng của họ từ các lực lượng proxy trong NDF (lực lượng vũ trang địa phương Syria ủng hộ chính phủ), từ các đơn vị Hezbollah, từ người Iraq…nhằm tạo thành một trục Iraq-Syria-Lebanon vào Địa Trung Hải…

Ý đồ chiến lược của Iran là đối kháng với Israel là đương nhiên và không chỉ gây ra mối bất an, lo ngại cho chính quyền Assad mà còn tạo nên sự không hài lòng của người Nga.

Đó là lý do vì sao Israel, khi phát hiện ra sự chuyển quân, chuyển trang bị của Iran cùng với Hezbollah, với lực lượng proxy Iran là không quân Israel ra tay tấn công tiêu diệt mà Nga im lặng, còn chính quyền Assad thì phản đối lấy lệ, miễn sao không vượt qua làn ranh đỏ.

Các đòn tấn công của Israel vào Syria kể từ khi Nga có mặt tại Syria thực tế không gây hại cho người Nga và quân đội Assad dù rằng, Israel chẳng thân thiện gì với Assad. Israel chỉ nhằm vào lực lượng Hezbollah, lực lượng Proxy Iran và điều đó thì nằm ngoài sự can thiệp của Nga.

Có thể nói tình hình chính trị Syria là rất phức tạp. Các thế lực nước ngoài tại Syria đều có những lợi ích quốc gia khác nhau và những chiến lược khác nhau tạo ra những mâu thuẫn đan xen.

Trong mối quan hệ phức tạp đó dễ thấy một điều là Nga đang bảo vệ chính quyền Assad bằng cánh tay của mình, bằng việc xây dựng quân đội Syria (SAA) chính quy, hiện đại. Do đó, đụng đến quân đội chính quy Assad là đụng đến Nga. Khi đó ngay cả Mỹ, Nga cũng tuyên bố đáp trả như đã biết.

Chắc chắn, người Nga khi tuyên bố sẽ cung cấp S-300 cho Syria không phải để bắn hạ máy bay Israel mà để cảnh cáo cho những cái đầu hăng máu sau vụ tấn công tên lửa 14/4 và những chiếc máy bay trên tàu sân bay USS Harry S. Truman đang trên đường đến Đông Địa Trung Hải.

Vị thế chính trị, quân sự của Nga sau kết quả can thiệp vào Syria và chiến lược khôn ngoan của Nga đã khiến Nga trở thành một người chơi chính, một trung tâm trong cuộc chiến địa chính trị Trung Đông.


Nguồn: Lê Ngọc Thống
Ngày 7-5-2018

Thứ Hai, 7 tháng 5, 2018

THẬT ĐÁNG XẤU HỔ CHO LINH MỤC DÒNG CHÚA CỨU THẾ Q3 LÊ NGỌC THANH

(2 văn bản của Bộ Nội vụ và Hội đồng Giám mục Việt Nam)
Người ta nói, mỗi một người thạo nghề cũng chính là vị chuyên gia trên chính lĩnh vực ông ta đang làm. Thế nên mới có chuyện hiểu về giáo lý Phật giáo không ai bằng các vị cao tăng, hòa thượng; còn hiểu về giáo lý Công giáo không ai bằng hàng giáo phẩm của chính tôn giáo này... Và riêng với địa hạt tôn giáo thì điều đó càng quan trọng, vị chức sắc đó không chỉ hiểu biết mà còn phải thông tuệ để hướng dẫn tín đồ, đệ tử tu trì và thực hiện đúng phép tắc của chính tôn giáo mình. 

Đó là nguyên tắc mà tin chắc không ai có ý phản đối. Nhưng nghịch lý thay khi nó lẽ ra phải thế nhưng có lúc, có khi chưa chắc đã phải thế. 

Xung quanh 2 văn bản của Bộ Nội vụ và Hội đồng Giám mục Việt Nam về việc thành lập cơ sở II của đại chủng viện Thánh Giuse Xuân Lộc (thuộc GP Xuân Lộc) trên địa bàn TP Đà Lạt, tỉnh Lâm Đồng. Mặc dù văn bản của Bộ Nội vụ đã trích dẫn ra điều luật (điều 39 luật Tín ngưỡng tôn giáo) và nói rất rõ tinh thần của quy định được quy định tại Luật. Nhưng vị Linh mục DCCT Lê Ngọc Thanh vẫn cố tình tìm ra điều gì đó để thóa mạ, lên án cả Bộ Nội vụ và đương nhiên trong trường hợp này là cả Hội đồng Giám mục VN. 

Theo đó, cùng với việc dẫn ra quy định tại điều 237 Bộ Giáo luật Công giáo hiện hành: "#1. Trong mỗi giáo phận, nơi nào có thể và thấy hữu ích, phải có một đại chủng viện; nếu không, phải gởi các chủng sinh đang chuẩn bị lãnh thừa tác vụ thánh vào các chủng viện khác, hoặc phải thành lập một chủng viện liên giáo phận.

#2. Không một chủng viện liên giáo phận nào được thành lập do Hội Đồng Giám Mục, nếu đó là một chủng viện cho toàn địa hạt, hoặc do các Giám Mục liên hệ, nếu không có sự phê chuẩn trước của Tông Toà về việc thành lập cũng như về những quy chế của chính chủng viện đó", vị linh mục này đã nói rằng: "BỘ NỘI VỤ CSVN YÊU CẦU HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC PHẢI RA QUYẾT ĐỊNH THÀNH LẬP ĐẠI CHỦNG VIỆN MINH HÒA LÀ ĐÃ CAN THIỆP THÔ BẠO VÀO NỘI BỘ TÔN GIÁO. VÌ ĐỨC GIÁM MỤC CHÁNH TÒA CỦA MỘT GIÁO PHẬN CÓ QUYỀN VÀ BỔN PHẬN THIẾT LẤP ĐẠI CHỦNG VIỆN LO CHO VIỆC ĐÀO TẠO PHỤC VỤ GIÁO PHẬN CỦA NGÀI". 

Kỳ thực khi đọc những điều được Linh mục này viết ra, Mõ có phần hơi băn khoăn, bởi đối với những Đại chủng viện liên địa phận, đào tạo Linh mục cho cùng lúc nhiều Giáo phận (khi đó đã vượt quá quyền năng của 1 Giám mục Giáo phận) thì nếu Hội đồng giám mục không đứng ra có quyết định thành lập thì ai mới đủ quyền năng thực hiện điều này? Trong khi đó người đứng đầu Giáo tỉnh (Tổng Giám mục) thì cũng chỉ là chức vụ có tính tượng trưng là nhiều hơn thực quyền! 

Từ băn khoăn này, Mõ đã cố công đọc cho kỹ quy định của điều 237 - Bộ Giáo luật Công giáo để hiểu thực hư và mới biết rằng: LINH MỤC LÊ NGỌC THANH HIỂU SAI GIÁO LUẬT. 

Bởi lẽ, nội dung được quy định tại điều 237- Bộ giáo luật được trích dẫn ở trên đúng là như thế, nhưng cách hiểu của nó không phải thế. Và để tiếp cận quy định này người đọc cần đứng trên mệnh đề: ".....nếu...." (tức là câu điều kiện, chỉ được thực hiện điều này nếu thỏa mãn các nhân, yếu tố sau; còn nếu không thì không được thực hiện). Cụ thể, nội dung tại điều 237 được hiểu là: "Hội đồng giám mục (VN) sẽ không được thành lập chủng viện liên địa phận nếu như (1) chủng viện đó chỉ sử dụng cho một địa hạt (tức một giáo phận mà thôi), do một Giám mục tự liên hệ và (2) nếu không có sự phê chuẩn trước của Tông Toà về việc thành lập cũng như về những quy chế của chính chủng viện đó. Và khi đáp ứng được những điều kiện đi kèm thì đương nhiên họ sẽ được thực hiện. 

Trong trường hợp này thì đề nghị thành lập cơ sở 2 đại chủng viện Thánh Giuse Xuân Lộc đã thỏa mãn các điều kiện này: (1) Tòa Giám mục Giáo phận Đà Lạt, nơi dự kiến sẽ thành lập cơ sở này đã có hồ sơ xin thành lập cơ sở 2 của Đại chủng viện thánh Giuse Xuân Lộc - điều này đi kèm đã có có sự phê chuẩn trước của Tông Toà; (2) Đại chủng viện Thánh Giuse Xuân Lộc là đại chủng viện liên địa phận, nơi đây đào tạo Linh mục không chỉ cho Giáo phận Xuân Lộc mà còn cho 3 giáo phận khác là: Bà Rịa, Đà Lạt, Phan Thiết của Giáo hội Công giáo tại Việt Nam (nghĩa là nó đảm bảo việc "chủng viện đó chỉ sử dụng cho một địa hạt (tức một giáo phận mà thôi)". 

Sau chuyện này, mới biết, thực sự thì không ít chức sắc công giáo trình độ cũng thuộc hạng nhàng nhàng mà thôi. Một bộ phận trong đó đã ngu dốt, thiếu hiểu biết nhưng vẫn được trao gửi, phó thác sứ mệnh đào tạo, hướng dẫn tín đồ. Thế nên đừng hỏi tại sao khi cái dốt còn đeo đẳng thì cái ác, cái xấu sẽ rất dễ hình thành và nảy nở, sinh sôi. 


Tác giả: Bien Che
Ngày 07-5-2018

KHI DÒNG TU CỜ VÀNG GIẢ VỜ "HÒA GIẢI DÂN TỘC" (PHẦN 1)

(Linh mục Trịnh Ngọc Hiên)
Ngày 29 tháng 4 năm 2018, ở nhà thờ Thái Hà, Hà Nội, linh mục Trịnh Ngọc Hiên, thuộc Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam, đã có một bài giảng để kỷ niệm 43 năm ngày thống nhất đất nước (30/04/1975 – 30/04/2018) [2]. Trong bài giảng của mình, ông Hiên đã phủ nhận ý nghĩa của cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc và thống nhất đất nước, đã bài xích chủ nghĩa xã hội. Đây rõ ràng là một bài giảng có mục đích chống nhà nước Việt Nam. Vậy mà ông Hiên đã dùng khẩu hiệu “hòa giải và hòa hợp dân tộc” để che đi mục đích xấu xa đó.

Trong loạt bài này, chúng tôi sẽ phân tích thủ đoạn của linh mục Trịnh Ngọc Hiên và Dòng Chúa Cứu Thế (DCCT) Việt Nam, để làm rõ mục đích xấu của họ.

Bài 1: Khi dòng tu cờ vàng giả vờ “hòa giải dân tộc”
Nếu nhìn toàn bộ dòng thời gian, ta sẽ thấy từ thập niên 1950 đến nay, DCCT Việt Nam luôn có thù với phe Cộng sản, và luôn ủng hộ phe Việt Nam Cộng hòa. Một lực lượng như thế rõ ràng không có tư cách nói về “hòa giải dân tộc”. Họ chỉ lợi dụng khẩu hiệu “hòa giải dân tộc” để che giấu mục đích chính trị ích kỷ của họ mà thôi.

1. Hận thù với phe Cộng sản
Vào cuối thập niên 1950, trước khi đất nước bị chia cắt, DCCT đang là một dòng tu có ảnh hưởng lớn ở Việt Nam. Linh hồn của dòng tu này là bộ phận truyền thông, thực hiện tờ báo “Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp”. Từ năm 1949 đến năm 1954, khi tỉ lệ người Việt Nam biết chữ còn rất thấp, lượng in của mỗi số báo “Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp” tăng từ 1000 lên 50.000. Trong giai đoạn này, chủ bút của báo là linh mục Vũ Ngọc Bích.

Năm 1954, khi Việt Nam bị chia đôi do hiệp định Geneva, có khoảng 1 triệu người miền Bắc di cư vào Nam, trong đó có 800.000 người Công giáo. Mọi dòng tu ở miền Bắc đều di tản, chỉ trừ một số đại diện của DCCT ở Thái Hà (Hà Nội). Số ở lại bao gồm hai linh mục người Canada, linh mục Vũ Ngọc Bích, và hai tu sĩ người Việt. Trong số này, hai linh mục người Canada lần lượt bị trục xuất vào các năm 1958 và 1959, cùng những linh mục ngoại quốc cuối cùng ở miền Bắc. Hai tu sĩ người Việt đều bị bắt đi tù vào đầu thập niên 1960, trong đó có một người chết trong tù. Kết quả là sang thập niên 1960, chỉ còn linh mục Vũ Ngọc Bích ở lại tu viện của DCCT ở Thái Hà, Hà Nội [3].

Vào thời điểm đó, tu viện Thái Hà có một khu đất rộng 61.455 m2, gồm nhà thờ, nhà dòng, nhà sinh hoạt chủng sinh cao 3 tầng, và một tòa nhà khác. Theo lời kể của linh mục Vũ Ngọc Bích vào năm 2002, thì chính quyền miền Bắc đã nhiều lần "ép" ông Bích phải ký giấy nhường đất nhà thờ để xây bệnh viện, nhà xưởng. Kết quả là từ năm 1996, khu đất của DCCT Thái Hà chỉ còn 2700 m2.

Cũng từ năm 1954, nhà nước ở miền Bắc không cho phép DCCT Thái Hà tiếp tục đào tạo tu sĩ, linh mục. Phải đến năm 1987, nhân sự của dòng mới phát triển trở lại qua việc nhận một số tu sĩ vào tu “chui”. Đến năm 1993, nhờ hồng y Phạm Đình Tụng can thiệp, tu sĩ Trịnh Ngọc Hiên mới từ miền Nam ra phục vụ Thái Hà, và được phong linh mục sau đó một năm [4].

Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, Truyền thông Chúa Cứu thế bị buộc giải thể, đến năm 1998 mới hoạt động chui trở lại, và năm 2005 mới được hoạt động chính thức.

Truyền Thông Chúa Cứu thế trong giai đoạn này, và DCCT Việt Nam từ năm 2008 đến nay, có thể xem là sản phẩm của ông Vũ Khởi Phụng. Ông Phụng là chủ bút báo “Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp” giai đoạn 1970 – 1975, và là người giữ chức Bề trên tu viện Thái Hà từ năm 2008 đến khi ông mất. Và bản thân ông Phụng cũng là người có thù với chính quyền miền Bắc Việt Nam. Bố ông là tù chính trị từ năm 1946 đến năm 1973, và sau năm 1975, em trai ông cũng bị đi tù cải tạo trước khi di tản. Vì không được cấp phép ra ngoài Bắc, ông Phụng phải tiếp tục sống xa gia đình cho đến năm 1990.

Từ năm 2008, khi ông Vũ Khởi Phụng nhậm chức Bề trên tu viện DCCT Thái Hà, nhà thờ Thái Hà liên tục tổ chức những hoạt động đối đầu nhà nước. Ban đầu, họ tổ chức nhiều cuộc biểu tình, có lúc bùng phát thành bạo lực, để đòi lại các khu đất đã mất. Sau đó, họ bắt đầu đưa chính trị vào trong các bài giảng, mở “Văn phòng Công lý & Hòa bình” để móc nối với những nhóm nông dân khiếu kiện đòi đất, cho các hội đoàn chống Cộng mượn phòng ốc để tổ chức sự kiện, và cung cấp cho họ các lớp huấn luyện về báo chí – truyền thông. Vào thời điểm hiện tại, các báo điện tử của “Truyền thông Chúa Cứu thế” Việt Nam đều là báo chống Cộng.

Như vậy, trong suốt dòng lịch sử, DCCT Việt Nam chưa bao giờ có quan hệ thân thiện với nhà nước VNDCCH, sau là CHXHCNVN. Không những vậy, dòng này còn là tổ chức Công giáo chịu nhiều thiệt hại nhất từ chiến tranh Việt Nam, và luôn cho rằng nhà nước còn nợ họ, cả về danh dự, mạng người lẫn vật chất. Khi một người vừa đòi nợ, vừa kêu gọi hòa giải, có thể họ chỉ dùng thông điệp hòa giải để che giấu cuộc xiết nợ của mình.

2. Duyên nợ với phe Việt Nam Cộng hòa trước năm 1975
Trong khi DCCT Việt Nam chịu nhiều thiệt hại vì chế độ miền Bắc, thì họ lại gặp rất nhiều thuận lợi trong chế độ Việt Nam Cộng Hòa (VNCH). Những thuận lợi này đến từ một thực tế, rằng từ thời tổng thống Ngô Đình Diệm – một người Công giáo có anh trai giữ chức giám mục – chế độ VNCH đã luôn ưu tiên Công giáo, và thường xuyên đàn áp Phật giáo.

Khi đất nước chia cắt vào năm 1954, tòa soạn của tờ “Đức Mẹ hằng Cứu giúp” của DCCT được chuyển từ Thái Hà, Hà Nội vào Kỳ Đồng, Sài Gòn. Ngoài các nhà văn Công giáo, ban biên tập mới của tờ báo cũng bao gồm nhiều nhà văn của quân đội miền Nam. Trong thập niên 1960 và 1970, tủ sách Tuổi Hoa và chương trình “Mỗi quân nhân, một Thánh kinh” là hai sản phẩm truyền thông của DCCT Kỳ Đồng được đông đảo giới trẻ và quân nhân miền Nam Việt Nam biết đến [3].

Năm 1963, linh mục Chân Tín, một người có quan điểm chính trị trung lập, được bổ nhiệm làm giám đốc tờ “Đức Mẹ hằng cứu giúp”. Vì quan điểm trung lập của ông Tín không được ưa thích bởi những người Công giáo ở miền Nam Việt Nam, nhất là những người di cư từ miền Bắc vào, ông làm cả tờ báo bị độc giả phản đối. Vì vậy, ông phải bàn giao lại tờ báo cho một linh mục khác.

Qua hai chi tiết này, có thể thấy trong giai đoạn 1954 – 1975, DCCT Việt Nam có nhân sự và lợi ích gắn chặt với chế độ VNCH. Sự gắn bó này lớn đến nỗi cơ quan truyền thông của dòng đã không thể chấp nhận một giám đốc mang quan điểm chính trị trung lập, không nghiêng hẳn về hướng chống Cộng.

Hiện nay, DCCT Thái Hà vẫn có nhiều hoạt động gắn với chế độ VNCH. Như phần sau của loạt bài sẽ chỉ ra, dòng thường xuyên phối hợp với các quỹ thiện nguyện của cựu quân nhân Việt Nam Cộng hòa và đài SBTN, một đài mang khuynh hướng chống Cộng ở hải ngoại, để thực hiện các hoạt động nửa thiện nguyện, nửa chính trị trong nước.

Vì DCCT Việt Nam đã và đang có lợi ích gắn chặt với một phe trong cuộc chiến, và có thâm thù với phe còn lại, DCCT không phải là một bên độc lập về mặt lợi ích, và thông điệp hòa giải mà dòng đưa ra sẽ không khách quan.
(còn tiếp)


Nguồn: Loa Phường
Ngày 07-5-2018


Chú thích:
[1] “Thông báo: Thánh lễ cầu nguyện cho công lý và hòa bình tại Thái Hà cuối tháng 4.2018”
http://nhathothaiha.net/thong-bao-thanh-le-cau-nguyen-cho-cong-ly-va-hoa-binh-tai-thai-ha-cuoi-thang-03-2018/
[2] “Thay đổi – đó là mệnh lệnh từ trái tim” – Bài giảng của linh mục Trịnh Ngọc Hiên, chánh xứ Thái Hà
http://nhathothaiha.net/bai-giang-le-cong-ly-va-hoa-binhthang-tu-nam-2018-thay-doi-la-menh-lenh-tu-trai-tim/
[3] Lịch sử Dòng Chúa Cứu thế Việt Nam – Blog Lịch sử Xã hội Dân sự
https://lichsuxahoidansuvietnam.wordpress.com/2018/02/04/dong-chua-cuu-the-viet-nam/
[4] "Lược sử giáo xứ Thái Hà" - Linh mục Nguyễn Văn Khải
http://www.giaoxugiaohovietnam.com/HaNoi/01-Giao-Phan-HaNoi-ThaiHa.htm

Thứ Tư, 25 tháng 4, 2018

Tomahawk của Mỹ, Anh, Pháp bắn vào đâu? - Ông Macron bóc mẽ.

(Ba nguyên thủ liên minh Mỹ-Anh-Pháp. Ảnh AFP)
Rạng sáng 14-4-2018, liên minh Mỹ-Anh-Pháp tiến hành cuộc không kích vào thủ đô Damacus của đất nước Sirya với hơn 100 quả tên lửa hành trình Tomahawk, mỗi quả chứa khoảng 450kg thuốc nổ TNT.

Tomahawk vốn là tên gọi một loại rìu của thổ dân da đỏ Bắc Mỹ, được Châu Âu biết đến vào thế kỉ 16 khi tiến hành công cuộc thực dân. Giờ đây cái tên đó được người Mĩ đặt cho một loại vụ khí hủy diệt có thể mang đầu đạn hạt nhân với tầm bắn lên đến 2.500 km, tốc độ 880 km/h và có thể thay đổi mục tiêu khi đang di chuyển. Kể từ cuộc chiến tranh vùng Vịnh 1991 đến nay, bốn đời tổng thống Mỹ đã sử dụng khoảng 2.200 quả tên lửa để phô bày sức mạnh quân sự tại khu vực Trung Đông. Khi ra lệnh tiến hành cuộc không kích lần này vào Syria, Tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố đây là những quả tên lửa “đẹp đẽ, mới mẻ và thông minh”.

Một quả tên lửa hành trình Tomahawk có giá khoảng 1,59 triệu USD. Liên minh Mỹ-Anh-Pháp bắn hơn 100 quả, nếu tính cả chi phí dịch vụ bắn, sẽ tốn khoảng 240 triệu USD. Đổi lại, họ được những gì?

Phá hủy “cơ sở sản xuất vũ khí hóa học của Syria” ư? 
Không ai còn lạ việc người Mỹ luôn luôn “đứng ra làm kép nhất”, (đấy là chữ của ông cựu Phó Tổng thống ngụy, Nguyễn Cao Kỳ), nghĩa là họ luôn giành cho mình vai trò người điều tra, kiêm luật sư, kiêm quan tòa lại kiêm luôn cả đao phủ trong mọi “vụ việc”, nhiều khi lại do chính họ tạo ra, trên thế giới ngày nay.

Giở lại lịch sử, thì đã có quá nhiều lần người Mỹ ngụy tạo các chứng cớ để phát động các cuộc chiến tranh với nước khác. Bài học với người Việt là “Sự kiện Vịnh Bắc Bộ” năm 1964 còn với đất nước Iraq đơn giản chỉ là cái lọ mà cựu ngoại trưởng Mỹ Collin Powell giơ lên trước Đại hội đồng LHQ trong phiên họp ngày 05-2-2003.

Giờ đây, câu hỏi được đặt ra là: liệu chính quyền Assad có thực sự gây ra vụ tấn công hóa học trước đó ít ngày, hay đó chỉ là một sự ngụy tạo mang tính truyền thống của người Mỹ. Bởi khi chiến thắng đang nằm trong tầm tay, chẳng có lý do gì chính quyền Assad lại cố ý tạo ra cái cớ “vi phạm lằn ranh đỏ” cho người Mỹ can thiệp vào?

Trở lại với cuộc không kích, kết thúc chiến dịch, Tổng thống Mỹ Donald Trump hồ hởi viết trên Twitter rằng “cuộc tấn công đã diễn ra hoàn hảo, không thể nào có kết quả tốt hơn được. Nhiệm vụ đã hoàn thành”. Bằng chứng là mà Trump đưa ra là hình ảnh vệ tinh của “ba cơ sở sản xuất hoặc tàng trữ các vũ khí hóa học tại Syria” đã bị những quả tên lửa Tomahawk “đẹp đẽ, mới mẻ và thông minh” san thành bình địa.

Nhưng những tấm ảnh mô tả các thiệt hại từ cuộc không kích cũng có thể chứng minh sự dối trá của Donald Trump, khi những người Sirya đến dọn dẹp đống đổ nát tại các nơi mà Trump cho là “cơ sở là sản xuất và tàng trữ vũ khí hóa học” đều chả cần phải mặc đồ bảo vệ. Điều đó cho thấy hoặc là các mục tiêu này hoàn toàn không có vũ khí hóa học như cáo buộc của phương Tây, hoặc nếu có, thì hẳn chúng đã được chuyển đi nơi khác, trong trường hợp này mà tuyên bố rằng chiến dịch đã kết thúc “hoàn hảo”, “không thể tốt hơn” hay “nhiệm vụ đã hoàn thành” thì thật là đại bốc phét.

Trong khi đó, tổng thống Pháp có lẽ đã thật thà hơn khi thừa nhận trước Nghị viện Châu Âu hôm 17-4 rằng các cuộc không kích của liên quân Mỹ - Anh - Pháp cuối tuần qua nhằm vào Syria “không giải quyết vấn đề gì”. Ông Emmanuel Macron còn bảo rằng ba nước buộc phải thực hiện việc này chỉ nhằm bảo vệ “danh dự” của cộng đồng quốc tế.

Như vậy có thể thấy đợt không kích của liên quân Mỹ, Anh, Pháp không nhằm (hoặc chí ít thì cũng không đạt được) mục đích phá hủy các “cơ sở sản xuất hoặc tàng trữ các vũ khí hóa học tại Syria”. Bây giờ, câu hỏi mới được đặt ra là: Liên minh đốt 240 triệu USD để đạt được cái gì?
Xem xét bàn cờ chính trị quân sự trên đất nước Syria và khu vực Trung Đông, người ta thấy lúc này, thế thượng phong đang thuộc về liên minh Nga – Iran, trên chiến trường cũng như trên bàn đàm phán. Trong khi đó, tầm ảnh hưởng của Mỹ và đồng minh trong khu vực lại lép vế hơn bao giờ hết.

Vậy thì một cuộc không kích sẽ là cơ hội để cả ba nước Mỹ, Anh và Pháp phô trương sức mạnh và đánh tiếng rằng họ vẫn là một bên quan trọng và có vai trò tại Trung Đông nói chung và tại Syria nói riêng.

Đối với nước Mỹ, điều đầu tiên, việc tấn công Syria cũng là cơ hội tốt để ông Trump bác bỏ những cáo buộc dai dẳng lâu nay rằng mình thắng cử tổng thống là nhờ công của ông Putin (hay là của “tình báo” nước Nga).
Tiếp theo, vụ oanh kích Syria diễn ra trong bối cảnh Trump đang cần một thành tích đối ngoại để khỏa lấp mớ bong bong về đối nội tồn tại và phát sinh liên tục, dai dẳng, kể từ lúc ông nhậm chức Tổng thống cho đến mới đây, khi vừa phải sa thải Bộ trưởng Ngoại giao và Cố vấn An ninh Quốc gia.

Ngoài lề một chút, thì người ta còn nhớ năm 1998, tổng thống Clinton đã ra lệnh bắn tên lửa vào Afgranistan và Sudan khi vụ “ăn vụng” của ông với thực tập sinh Monica Lewinsky bị vỡ lở. Hoàn cảnh ông Trump nay cũng tương tự, khi ông đang phải muối mặt về một scandal tình dục với gái điếm cao cấp Stormy Daniels. Hôm 26-3,  kênh truyền hình CBS phát chương trình “60 phút” cho cô này đứng ra tố đích danh Donald Trump, đương kim tổng thống Mỹ đã quan hệ tình dục với cô vào các năm 2006 và 2007. Vụ này, cô đã được Michael Cohen, luật sư riêng của Tổng thống Trump trả cho 130.000 USD để ngậm miệng. Nhưng Daniels, nay lại kiện ông Trump để được thoải mái “tự do ngôn luận”. Lý lẽ mà cô đưa ra là thỏa thuận nói trên không có giá trị vì cô không ký trực tiếp với “đương sự”  Donald Trump.

Với nước Anh, hình ảnh quốc tế của nước Anh và uy tín cá nhân của Thủ tướng tuột dốc không phanh hơn bao giờ hết sau một loạt những quyết định vội vã, thậm chí bị đánh giá là hấp tấp, hồ đồ của bà Theresa May.

Tình hình Brexit rối ren như gà mắc tóc, khả năng Scotland đòi li khai, việc mất đoàn kết trong nội bộ Đảng Bảo thủ, chiến dịch công kích từ các phe đối lập và chiến lược ứng phó với chủ nghĩa dân túy đang là những thách thức quá sức đối với bà May. Vì vậy vụ không kích Syria diễn ra thật đúng thời điểm để bà May có thể chuyển hướng công luận. Đặc biệt, nó diễn ra trong bối cảnh bà May vừa huy động một chiến dịch truyền thông và đối ngoại khổng lồ để bài Nga không chỉ ở Anh mà cả trong Liên minh châu Âu nhưng đến nay vẫn chưa đưa ra được bằng chứng xác đáng nào nhằm chứng minh Nga có liên quan tới vụ đầu độc cha con cựu điệp viên Sergei Skripal.

Còn nước Pháp của Tổng thống Macron non trẻ lại càng lâm vào hoàn cảnh tệ hại hơn khi đang bị tê liệt bởi các vụ đình công và bãi công diễn ra trên nhiều lĩnh vực, từ các nhân viên ngành đường sắt đến Air France. Nhân viên Công ty Điện lực Nhà nước EDF và các nhân viên ngành vệ sinh công cộng cũng đang bãi công đòi được công nhận họ làm những công việc độc hại và được quyền về hưu sớm. Trong lĩnh vực giáo dục, sinh viên đã “chiếm đóng”  hoặc biểu tình tại 13 trường đại học ở các thành phố lớn từ Lille đến Montpellier, từ Nantes đến Strasbourg phản đối việc tuyển chọn sinh viên vào đại học.

Ông Macron, ngoài cái sự là tác giả của các chính sách xã hội đang gây tranh cãi khiến cho các cuộc đình công của giới công chức nổ ra liên tiếp, còn đang phải đối phó với vấn đề người nhập cư hay cuộc điều tra về cáo buộc cựu Tổng thống Sarkozy nhận tiền tài trợ từ cố lãnh đạo Lybia Gaddafi. Việc chuyển hướng công luận sang các vấn đề ở Syria với ông Macron quả là cần thiết vào lúc này.

Ở một góc độ khác, vụ không kích Syria còn là cơ hội tốt để ông Macron “phình ra” cho thiên hạ biết, rằng nếu ễnh ương có thể to ngang bò (như trong câu chuyện Ngụ ngôn của La Fontaine) thì Nhái bén Macron cũng sẽ to bằng Gấu Putin.

Tờ báo Anh Express hôm 18-4 đưa tin và bình luận "đểu" như sau:

'I am the EQUAL of Putin' – Emmanuel Macron BOASTS over Syria airstrikes

(Lưu ý các chữ EQUAL(ngang bằng) và BOASTS (khoác lác) được tác giả cố ý viết hoa với nghĩa mỉa mai)

EMMANUEL Macron seemed to boast he was the “equal of” Vladimir Putin and the airstrike against Syria was a way to show “part of this”, the French President declared after a revealing three-hour-long interview.

01:00, Wed, Apr 18, 2018 



GETTY

Syria airstrikes: Mr Macron talked with the journalists after the show went off the air
The fresh-faced leader gave the mammoth interview on the results of his first year in office to RMC radio host Jacques Bourdin and Edwy Plenel.
Mr Macron talked with the journalists after the show went off the air and made some candid statements, it is alleged.
The French premier said: “I am an equal of Putin. By the way, Putin understands me.
“And I decided to strike Syria in order to convey to Putin that we are also part of this.”



Tạm dịch thế này:
“Nhà cháu NGANG CƠ với Putin” - Emmanuel Macron NỔ sau cuộc không kích Syria
EMMANUEL Macron dường như tự cho rằng ông “ngang cơ” với Vladimir Putin và cuộc không kích chống lại Syria là một cách để thể hiện “một phần của điều này”, Tổng thống Pháp tuyên bố sau một cuộc phỏng vấn kéo dài ba tiếng đồng hồ.
Nhà lãnh đạo trẻ đã dành cho Jacques Bourdin và Edwy Plenel ở đài phát thanh RMC một cuộc phỏng vấn hoành tráng về kết quả của năm đầu tiên trên cương vị.  
NGANG CƠ  với Putin” - Emmanuel Macron NỔ sau vụ không kích Syria
Ông Macron đã nói chuyện với các nhà báo sau khi màn trình diễn tên lửa kết thúc và đưa ra một số tuyên bố thẳng thắn đã bị cáo buộc.
Người đứng đầu nước Pháp bảo: “Nhà cháu ngang cơ với ông Putin. Nhân tiện, ông Putin biết nhà cháu quá mà.
"Nhà cháu quyết định tấn công Syria là để báo cho ông Putin rằng nhà cháu là một phần của điều đó."

Với những lời ông Macron thổ lộ và những gì đã phân tích, canh bạc Tomahaw của liên quân Mỹ, Anh và Pháp không phải là hoàn toàn vô ích. Chỉ cần hơn 100 quả tên lửa phóng ra, liên quân Mỹ, Anh và Pháp đã bắn trúng quá nhiều mục tiêu.
Có điều những mục tiêu ấy không chỉ nằm trên đất Syria, mà nguyên cớ lại càng không phải xuất phát từ cái mà Phương Tây gọi là “vụ tấn công bằng vũ khí hóa học gây ra bởi chính quyền Assad”.  


Nguồn: Lốc Liếc
Ngày 25-4-2018