
Trần Khải Thanh Thủy – nhân vật gạo cội của làng dân chủ cuội từ những thập niên 90 đang hậm hực, quằn quại vì bị người tình chính trị Việt Tân vứt vào sọt rác sau khi đã xài hết date. Nàng nức nở rồi hăm hở chửi, chửi cho đến âm ti cụ tỉ bảy đời những thằng lãnh đạo Việt Tân chết rồi cũng phải ngóc dậy mà nghe. Chửi như nàng vẫn từng chửi khi còn ở quê nhà. Có điều bây giờ khác xưa lắm rồi. Lúc còn ở quê nhà, chửi bới, vu cáo chính quyền, người ta chẳng thèm chấp, bởi người ta biết tỏng loại đàn bà lăng loàn như nàng. Vì tiền nàng sẵn sàng chửi lại cả quê cha, đất tổ. Vì tiền nàng sẵn sàng phản bội cả Tổ Quốc. Song lúc bấy giờ nàng được các nhà zâm chủ tô son, trát phấn, tâng bốc lên tận mây xanh. Nàng đâu phải người thường, nàng là tài năng xuất chúng, chẳng thế nàng được các tổ chức quốc tế thiếu thiện chí với Việt Nam tặng cho biết bao là những giải thưởng “danh giá” như giải Hellmann/Hammett của tổ chức Văn bút quốc tế, kèm theo đó là những khoản tiền thưởng và “nhuận bút” khủng bằng đô la, mà thời ấy ở Việt Nam, lương một cô giáo dạy giỏi hay một tay phóng viên lành nghề cũng khó mà bì kịp. Các tổ chức chống cộng ca ngợi nàng như một nhà lãnh đạo, ngọn cờ cách mạng… Nàng nổi bật, rạng rỡ, là biểu tượng của người đàn bà dũng cảm, dám hy sinh bản thân để đấu tranh vì nhân quyền, dân chủ cho những người dân Việt Nam đang “rên xiết trong cảnh đọa đày”.