Thứ Sáu, 8 tháng 12, 2017

TẦY HUẦY NGÔN NGỮ BÁO CHÍ VIỆT NAM


                                      Mục Lục
A) Dẫn Nhập: Tính Không Chuyên Nghiệp Của Giáo Khoa Việt Nam
B) Lổ Trống Tác Hoác Của Các Khoa Báo Chí Đại Học Việt Nam
1- Lỗi Vĩ Mô: Vô Chính Phủ Về Ngôn Từ Văn Phạm Tiếng Việt
2- Hội Chứng Máy Dịch Google
3- Láu Táu Từ Với Ngữ
C) Nhắc Lại Văn Phạm Tiếng Anh Với Câu Tường Thuật
D) Kết Luận: Tính Chuyên Nghiệp Của Giáo Khoa


A) Dẫn Nhập: Tính Không Chuyên Nghiệp Của Giáo Khoa Việt Nam


Sách giáo khoa ở Việt Nam luôn luôn có vấn đề vì tuyệt đối thiếu tính chuyên nghiệp.
Mọi người từ cấp lãnh đạo đến thường dân đều tự động tự nhiên mặc định hễ là thạc sĩ tiến sĩ là chuyên nghiệp đủ điều kiện thành chuyên gia hoặc tư vấn Nhà Nước hay tư vấn Chính Phủ.
Một người chỉ chuyên nghiệp khi cùng lúc đáp ứng cả ba yêu cầu của (a) hiểu biết và thực thi đúng – qua đào tạo tại nơi làm việc – thế nào là tính chuyên nghiệp đòi hỏi phải có nơi một người làm việc, (b) nắm rõ kiến thức và có thời gian dài thực hành về nghiệp vụ – qua đào tạo và/hoặc nghiên cứu chuyên sâu – đối với môt công việc đặc thù, và (c) khả năng truyền thụ/phát hiện vấn đề của/xử lý vấn đề phát sinh từ kinnh nghiệm làm việc trong lĩnh vực của công việc đặc thù ấy.
Một khi ai cũng lẫn lộn cho chuyên môn tức là chuyên nghiệp, nước nhà sẽ có lắm sự hỡi ôi, như từ việc sách giáo khoa kiến thức là chính cứ như là tác phẩm khoa giáo tuyên truyền là chính, và tư vấn Chính Phủ hầu như để giải thích giải nghĩa cho lãnh đạo Chính Phủ các chi tiết học thuật hay thuật ngữ của ngành có liên quan đến nội dung câu hỏi của lãnh đạo, chứ không hề có trình độ tư vấn kinh bang tế thế nên nước nhà mãi lết lê hỗn độn từ việc lớn lờn lơn như đại án các công ty lớn/ngân hàng lớn đến việc nhỏ xíu xìu xiu như chuyện trạm thu phí đường cao tốc toàn được các chuyên gia tư vấn cấp Bộ cho phép xây lộn chỗ làm sụp đổ hoàn toàn uy thế quốc gia chỉ bằng mớ tiền lẻ xạc xào và nắm tiền xu lẻng kẻng chứ không phải bằng cơn mưa rào rạt Mẹ Của Các Loài Bom hay Bố Của Các Loài Bom.
Chính vì cái tự động tự nhiên mặc định như thế mà sách giáo khoa Tiếng Việt trung học mỗi khi cải cách bởi các “giáo sư tiến sĩ” là gây rối loạn vô phương cứu chữa như tơ nhện vò, chẳng hạn nặn óc phát huy sáng kiến sáng tạo đổi tên cái gì gì đó thành “thể loại văn bản” trong khi nó chẳng dính dáng gì đến thứ “văn bản” mà lẽ ra phải lên cấp đại học mới được rớ vào học đến – ít nhất là theo bài bản ngôn ngữ Tiếng Anh – cũng như vô tư lấy các đoạn từ các bài báo làm bài văn mẫu mỗi bài hai đoạn (paragraph) in vào các sách giáo khoa ấy mà hoàn toàn ngu muội không biết rằng đã là bài luận mẫu ở cấp trung học cơ sở thì (a) mỗi bài phải có ít nhất ba đoạn cho đủ ba phần mở đầu/thân bài/kết luận, (b) văn báo chí hoàn toàn khác với văn viết thường và văn viết văn học, (c) văn báo chí chỉ được dạy tại các khoa báo chí ở cấp đại học, (d) các bài báo không bao giờ được thế giới dùng làm bài luận mẫu tham khảo ở cấp trung học, và (e) các bài luận  mẫu phải trích từ các tác phẩm văn học có giá trị văn học sử nghĩa là các tác phẩm văn học “mới tinh” thì không được bày ra ở cấp trung học do chưa có giá trị văn học sử tức chưa vượt qua thành công thời gian mấy chục năm, huống hồ các bài báo mang tính thời sự nóng hổi cập nhật.
Một cách tự động, khi “văn bản” và các trích đoạn từ “báo chí” được đưa vào môn Tiếng Việt thì rõ là dẫn đến hai hệ lụy của (a) văn Tiếng Việt của học sinh trung học thì lạc lối vì được dạy lộn sân, còn (b) văn “báo chí” Tiếng Việt đương nhiên không hề được dạy ở các khoa báo chí tại các trường đại học nên sản phẩm khi ra trường khiến có bài viết này.

B) Lổ Trống Tác Hoác Của Các Khoa Báo Chí Đại Học Việt Nam

Từ hệ lụy nêu ở phần trên cho thấy trình độ ngôn ngữ Tiếng Việt các “nhà báo” xuất thân từ các khoa báo chí các trường đại học luôn có vấn đề từ bản thân và từ những tác nhân ngoại lai quyết định như từ vĩ mô chẳng hạn.

1- Lỗi Vĩ Mô: Vô Chính Phủ Về Ngôn Từ Văn Phạm Tiếng Việt
Như đã từng được nêu lên rất nhiều lần mà cụ thể là tại bài Ai Đẻ Ra “Tập Cận Bình”, đã luôn có sự tự ý tự tung tự tác vô chính phủ trong cách chế tạo tên tiếng Việt cho các lãnh đạo tối cao của chỉ nước Tàu anh em hữu hảo nhằm bảo vệ thanh danh uy tín cho các vị đó, nghĩa là trong khi thế giới nghe tên cái ông khổng lồ ấy thành Xi Jinping thì Việt Nam thay vì nương theo đó mà gọi ông ta thành Xì Dính Bình hoặc Xì Dính Bịnh, thì lại chế thành Tập Cận Bình, cũng như gọi một thằng tướng Tàu là Thường Vạn Toàn, v.v. Gọi là vô chính phủ vì toàn dân chẳng thấy có quy định riêng hễ tên tiếng Tàu nào thì phải gọi bằng tiếng Việt ra sao. Hãy đọc các bản tin sau để nhận ra các quái đản cũng như để minh chứng toàn bộ nhận định nhận xét nhận thấy nhận ra của Hoàng Hữu Phước là tuyệt đối đúng, chính xác đúng, không gì khác hơn là hoàn toàn đúng:
Baochi1
Như biểu diễn ở trên thì Goh Chok Tong nối ngôi Lý Quang Diệu, và Lý Quang Diệu có hai vợ tên Wong Ming Yang và Ho Ching; và bốn con tên Li Xiuqi, Li Yipeng, Li Hongyi, và Lee Haoyi. Thậm chí còn có đoạn ghi Lý Quang Diệu có con tên Lý Hiển Long. Vậy, phải chăng chỉ có Lý Quang Diệu và Lý Hiển Long hoặc là người Việt hoặc được Việt Nam đặc cách ban cho tên tiếng Việt để cho thật kỳ quang kỳ diệu và hiển vinh hóa rồng, trong khi Thủ Tướng kế nhiệm Goh Chok Tong vẫn cứ là Goh Chok Tong hoặc…Gô Chốc Tông?
Chính vì vô chính phủ, tùy tiện, mà truyền thông chính thống chỉ được phép lập lại những gì mà ai đó ở Trung Ương phán ra, thay vì có cẩm nang quy định âm tiếng Tàu nào thì phải dùng chữ tiếng Việt nào để gọi tên trên truyền thông.
Bản thân các giáo sư tiến sĩ Tiếng Việt và giáo sư tiến sĩ dạy các Khoa Báo Chí có đã từng nhận thấy cái điều quái gỡ này chưa, và nếu đã từng thấy thì có đã từng nghiên cứu để hình thành công trình khoa học trình Bộ Giáo Dục xem xét quyết định áp dụng thống nhất toàn quốc chốn học đường hay chưa?
Tất nhiên, lời khuyên của Hoàng Hữu Phước luôn là: hãy chỉ dùng tên tiếng Anh khi nêu tên tiếng nước ngoài dù tên đó là của người, của địa danh, hay của quốc gia nào chưa hề có sẵn tên Hán-Việt trong đời sống ngôn ngữ ở Việt Nam, như đã nêu trong các bài Giao Thoa và Cu Dơ Nhét Xốp.

2- Hội Chứng Máy Dịch Google
Do viết tiếng Việt không thông, ngoại ngữ thì không tinh thông, nghiệp vụ săn tin thì thụ động, khả năng biện luận bằng không, tất cả các nhà báo viết tin thời sự nước ngoài đã một cách nhanh nhất sử dụng công cụ máy dịch thuật Google. Khi thấy có một mẫu tin tiếng Anh (đa số trên truyền thông nước ngoài bằng tiếng Anh, kể cả nếu truyền thông đó là của Ả Rập hay Pháp, Ý, v.v.), các nhà báo ta lập tức copy cả đoạn vào máy dịch để có bản tiếng Việt. Tất nhiên, bản dịch tiếng Việt do Tiếng Việt có yếu điểm như đã được nêu rõ trong bài Vũ Khí Tối Thượng Của Tiếng Việt nên đọc lủng ca lủng củng, và nhà báo dễ dàng chỉnh sửa lại cho nghe xuôi tai hơn.
Chính vì vậy, việc diễn dịch kiểu as-is tức nguyên trạng đã cho ra câu Tiếng Việt y trên nền vị trí câu cú Tiếng Anh, khiến có hình dạng như sau:
Baochi2
nghĩa là “Long Room hôm qua đưa tin” ở cuối câu, thay vì lẽ ra đã phải chứng tỏ ta đây là trạng nguyên để đem “Long Room hôm qua đưa tin” lên đầu câu cho đúng là thứ tự văn phạm Tiếng Việt. (Xin xem thêm Phần C bên dưới, nêu văn phạm sơ đẳng tiếng Anh đối với câu tường thuật tức Reported Speech).
Từ thói quen dựa hơi máy dịch Google, các nhà báo tự cho mình cái quyền viết theo hình thức tương tự tiếng Anh thành kiểu sau, với cái kiểu kết “ông Khái nói” đặt ở cuối câu:
Baochi3

Điều cần lưu ý là:
a) Giới chuyên viên/nhân viên công nghệ thông tin (IT) thường cực yếu về văn chương chữ nghĩa, thậm chí ít học hoặc không học đầy đủ tất cả các môn ở bậc trung học do IT luôn chỉ là các khóa đào tạo ngắn hạn kiểu cầm-tay-chỉ-việc, nên không biết rằng đã là câu tường thuật trực tiếp thì phải đặt giữa hai cặp dấu ngoặc kép trước từ Stephen và sau dấu phẩy dưới của từ herocủa đoạn dưới đây khiến cả câu sai văn phạm Tiếng Anh mà nếu nhà báo Việt Nam bê câu này vào máy dịch Google sẽ cho ra đoạn tiếng Việt sai tương ứng tức luông tuồng rồi kết thúc bằng the Daily Mail reports:
Baochi4
Và việc luông tuồng do thiếu học của dân làm báo điện tử ở các nước Âu Mỹ ngày nay sẽ cho ra những sản phẩm như sau, cho thấy phải đọc rất nhiều câu để rồi cuối đoạn mới cho biết những điều vô thiên lủng ở trên là từ cửa miệng của một ông tên Kepper:
Baochi5

b) Sự luông tuồng không có dấu ngoặc kép hai đầu câu tường thuật trực tiếp sẽ dẫn đến ý tứ khôi hài sau, nếu ngay khi đọc lần đầu một cách Goóc-Ba-Chốp tức ba chớp ba nháng vội cho rằng nạn nhân bị giết trong vụ tấn công là công dân Bỉ, Phó Thủ Tướng Bỉ và Bộ Trưởng Ngoại Giao Bỉ:
Baochi6
tất nhiên rồi ai cũng hiểu ra, dù chậm, rằng nếu câu trên là câu tường thuật trực tiếp có hai cặp dấu ngoặc kép (một trước A victim và một sau dấu phẩy dưới của  citizen, hoặc một câu tường thuật gián tiếp (như Phó Thủ Tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại Giao Bỉ đã tweet hôm Thứ Ba rằng một nạn nhân bị sát hại trong cuộc tấn công là công dân Bỉ) thì không bất kỳ ai hiểu sai ý cả câu cả.

c) Việc mô phỏng theo hình thức câu tường thuật của tiếng Anh do thói quen dựa vào máy dịch thuật Google vốn dịch sát sàn sạt đúng y vị trí từ trong câu tiếng Anh gốc là điều sai hoàn toàn – nhất là nếu câu tường thuật quá dài – do không đúng văn phạm tiếng Việt mà độc giả người Việt quen dùng. Chưa kể, cách viết như vậy chưa hề tồn tại trong sách giáo khoa tiếng Việt dù là tiểu học, trung gọc, hây đại học, trong khi ngôn ngữ báo chí nhất thiết phải gãy gọn, súc tích, rõ ràng. Rõ ràng nghĩa là không gây hiểu nhầm hoặc không nêu lên ngay từ đầu câu nguồn của thông tin sắp dẫn ra, để người đọc có thể thực thi quyền đọc tiếp hay không đọc tiếp khi thấy tên nhân vật hay nguồn của phát biểu ngay sau đó.

3- Láu Táu Từ Với Ngữ
Tuần trước, một phụ nữ đến Ủy ban Nhân dân Phường 2 Quận 3 Thành phố Hồ Chí Minh xin chứng nhận giấy ủy quyền để bà đến bịnh viện nhận thuốc bảo hiểm y tế thay cho mẹ của bà do mẹ chồng của bà già yếu gần 90 tuổi mà còn bị trặc chân. Nhân viên công quyền đã đọc nội dung giấy, trầm ngâm rất lâu rồi phán rằng đơn đã viết sai vì phải là “bệnh viện” chứ không được dùng “bịnh viện”. May mà nhờ có sự giáo dục của Đảng nên thay vì bắt người phụ nữ ấy về đánh máy lại và in bản khác, người đầy tớ của nhân dân sau hơn 15 phút trầm ngâm đã quyết định cho qua.Người phụ nữ ấy là giám đốc tài chính tại gia, kiêm kế toán trưởng tại gia,  kiêm thủ quỹ tại gia, chủ nhà và chủ hộ của tác giả bài viết này.
Cái “bệnh” và “bịnh” xuất phát từ sự láu táu với từ ngữ của những đấng quyền lực quyền năng quyền hành, trong đó có nhà nô bộc của nhân dân và nhà báo của Đảng.
Nhà báo có quyền chơi nổi để câu view, chẳng hạn qua cách thường xuyên dùng chữ “lộ” cứ như là đã phát hiện được điều tối mật
Baochi7
Trong khi đó, nhà báo (báo chữ, báo hình, báo nói) tự do dùng những cụm ẩn ngữ lồ lộ liên quan hay dùng như xứ sở chuột túixứ sở sương mùxứ sở kim chi, v.v. để gọi các nước Úc, Anh, Hàn, v.v., vì rõ ràng các nước này nổi tiếng về các biểu tượng của đại thử kangaroosương mù smogkim chi, v.v. Nhưng khi nhà báo sử dụng tiếng lóng Cờ Hoa của Việt Nam Cộng Hòa (gọi USA là Mỹ với ý nói đẹp vô cùng, và Hoa Kỳ với ý nói lá cờ rất nhiều ngôi sao nở rộ như hoa) để nói xứ sở cờ hoa thì hoàn toàn sai. Việt Nam Cộng Hòa có đại đa số người dân chống Mỹ nên các nhà báo Việt Nam Cộng Hòa chống Mỹ chế ra hai từ lóng nhạo báng đầy miệt thị gồm Mẽo thay cho Mỹ và Cờ Hoa thay cho Hoa Kỳ. Cờ hoa không hề là biểu tượng của USA. Cờ sao thì có thể đấy, nhưng sẽ không ai trên thế giới hiểu ý nghĩa liên quan của nó do thiếu gì cờ của các quốc gia đều có ngôi sao. Gọi USA là xứ sở cờ hoa thì tương đương với cách gọi USA là xứ sở mẽo vậy. Đừng bao giờ gọi Cambodia là xứ sở Miên và đừng bao giờ gọi USA là xứ sở cờ hoa.
Baochi8
Ngoài ra, tương tự tất cả các ngôn ngữ toàn cầu, tiếng Việt có loại từ vay mượn mà bộ môn Lexicology gọi là borrowed words  hoặc loanwords hoặc loan-words hay borrowings, v.v. và v.v., tức những từ nước khác được bê nguyên xi (as-is) vào nước mình mà không cần dịch thuật do không thể dịch hoặc không nên phá tính toàn cầu sẵn có của nó. Trong các borrowings trong tiếng Việt thì nổi bật là các từ club, cinema, camera, chíp (điện tử), phone, telex, Halloween, Valentine, violon, piano, diva, rock-n-roll, biscuit, whisky, spaghetti, pizza, v.v. và v.v.
Tuy nhiên, do không biết hangar (nhà để lắp ráp, sửa chữa máy bay) là một borrowing của tiếng Việt (thậm chí còn được Việt hóa thành hang-ga), nhà báo đã không tùy nghi sử dụng hangar mà lại dịch thành nhà chứa
Baochi9
trong khi nhà chứa tức nhà thổ là nơi làm ăn của các cô gái này:
Baochi10
còn hangar dùng để lắp ráp, bảo trì, đại tu, cất dấu máy bay, như nơi này:
Baochi11
cho nên thay vì dùng hangar hoặc hang-ga mà rất nhiều người biết, hoặc dịch đầy đủ dài dòng thành nhà chứa máy bay mà mọi người đều hiểu, nhà báo đã biến chuyên cơ của người quyền lực nhất thế gian tá túc trong nhà chứa và thông báo với nhân loại rằng sân bay Đà Nẳng có nhà chứa phục vụ du khách chăng.


C) Nhắc Lại Văn Phạm Tiếng Anh Trung Học Cơ Sở Việt Nam (Lớp 6-9) Đối Với Câu Tường Thuật

Các điều căn bản sau đều được các giáo viên tiếng Anh tại tất cả các trường trung học ở Việt Nam nắm vững, mà nếu các nhà báo đừng trốn học giờ tiếng Anh đều nắm vững tương tự đối với câu tường thuật trực tiếp:

a) Nội dung phát biểu trực tiếp luôn ở giữa hai cặp dấu ngoặc kép.

b) Nôi dung trực tiếp ấy nếu ở dạng đơn giản ban đầu cấp trung học sẽ luôn có hình thức thứ tự đơn giản nhất của: Chủ Thể Phát Biểu + Động Từ Phát Biểu + Dấu Hai Chấm + Dấu Ngoặc Kép + Nội Dung + Dấu Chấm Câu + Dấu Ngoặc Kép. (Dấu chấm câu gồm dấu chấm hết, dấu chấm hỏi, dấu chấm than.)
Baochi12
Cách trên sử dụng tối thiểu trong các tác phẩm tiểu thuyết.

c) Nôi dung trực tiếp ấy nếu ở dạng cao cấp tức văn học đặc biệt trong tiểu thuyết thì tối đa được sử dụng sẽ là Dấu Ngoặc Kép + Nội Dung Phát Biểu + Dấu Phẩy hoặc Dấu Chấm Câu + Dấu Ngoặc Kép + Động Từ Phát Biểu + Chủ Thể Phát Biểu.
Baochi13
Một biến thể luôn thấy ở dạng thường xuyên này sẽ được áp dụng bằng cách ngắt đôi thành hai cụm nội dung có hai cặp dấu ngoặc kép riêng nếu nội dung phát biểu hoặc dài hoặc do tác giả muốn hoa lá cành thêm văn vẻ như:
Baochi14


D) Kết Luận: Tính Chuyên Nghiệp Của Giáo Khoa

Sách giáo khoa tiếng Việt sẽ được gọi là hoàn hảo khi trên nền đang tồn tại của ngôn ngữ tiếng Việt

1) Tiến hành phân định rạch ròi giữa tiếng Việt Formal và tiếng Việt Informal như hình thức phân định luôn tồn tại ở các ngôn ngữ chính của thế giới Âu Mỹ.

2) Tiến hành phân định rạch ròi giữa các loại như từ cổ, từ văn học, từ văn nói, từ bình dân, từ mất nghĩa, từ lóng, từ dung tục, từ kỹ thuật, từ y học, v.v., như hình thức phân định luôn tồn tại ở các ngôn ngữ chính của thế giới Âu Mỹ, để hạn định mức độ và phạm vi sử dụng của mỗi loại, từ đó chặn đứng hoàn toàn việc vô tư phát thanh tin thời sự trên TV oang oang các từ nhíphượtngáo đá, v.v.

3) Tiến hành soạn sách giáo khoa về ngôn ngữ báo chí tức một phân ngành đặc thù cao cấp luôn tồn tại ngành báo chí chuyên nghiệp bằng các ngôn ngữ chính của thế giới Âu Mỹ, chẳng hạn báo chí Âu Mỹ không dùng tiếng lóng của xã hội bình dân, và khi buộc phải sử dụng chẳng hạn bởi vì đó là nguyên văn ngôn từ phát biểu của một nhân vật nào đó thì sẽ luôn viết né tránh bớt thí dụ như “b***h” thay cho “bitch”, “a**” thay cho ass, “f*****g” thay thế cho “fucking”, v.v. Việc viết né này không phù hợp với tiếng Việt (hạn chế tối đa trong một hai trường hợp, chẳng hạn viết tắt trong “Đ.M. mày”), do đó phải luật định hoặc quy định riêng của ngành đào tạo báo chí rằng dứt khoát không được sử dụng tiếng lóng và tiếng dung tục trong các sản phẩm truyền thông.

4) Ngành ngữ học tiếng Việt nói chung phải đề ra nguyên tắc văn phạm rằng trong cả hai trường hợp dùng câu tường thuật trực tiếp và cấu tường thuật gián tiếp, thì ngay cả khi dịch thuật một nguyên tác tiếng nước ngoài, cũng luôn áp dụng công thức bất di bất dịch rằng chủ thể phát biểu luôn đứng đầu câu, bất kể trong nguyên tác tiếng nước ngoài thì chủ thể phát biểu đa số đứng cuối câu, thường nhét giữa câu, và ít khi đứng đầu câu.

Soạn sách giáo khoa về Văn phạm Tiếng Việt không phải là công việc đòi hỏi sự sáng tạo, sự nặn óc đẻ ra những thứ hoành tráng hoang đường, hay sự chứng tỏ quyền năng sinh sát, mà là sự chứng minh được ngành Tiếng Việt đạt trình độ sử dụng được các khung khoa học sẵn có và đang tồn tại trong giới học thuật mang tính so sánh được, định lượng được, phát triển được bên-ngoài-cương-thổ-quốc-gia như các ngôn ngữ chính của nhân loại

Các nhà ngôn ngữ học, các vị tiến sĩ có đặc quyền cấp Nhà Nước biên soạn sách giáo khoa, khi cần tham khảo lời tư vấn của chuyên gia thực thụ về lĩnh vực ngôn ngữ, ắt biết sẽ gõ cửa nhà ai để đàm đạo thêm.


Tác giả: Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế
Ngày 06-12-2017



Tham khảo:

2017-MỘT NĂM ĐEN TỐI CỦA PHONG TRÀO ZÂN CHỦ VIỆT

(Một vài khuôn mặt lèo tèo của phong trào dân chủ VN)
Phong trào đấu tranh dân chủ đáng lý ra phải trở thành một nhu cầu thiết yếu của dân chúng, được dân chúng ủng hộ vì có lợi cho họ trong việc yêu cầu chính quyền phải đảm bảo quyền lợi chính đáng cho người dân. Nhưng đối với Việt Nam thì khác, phong trào dân chủ mà một số kẻ tự xưng "nhà hoạt động dân chủ" đã khiến nó bị bóp méo, biến thái, ngày càng tha hóa, trở thành tay sai cho các thế lực ngoại bang cung cấp tiền, phương tiện, truyền thông cho nó. Nhìn khái quát có thể thấy, năm 2017 là một năm đen tối, xuống dốc thảm hại của phong trào dân chủ này.

Nguyên nhân vì sao? Có thể khái quát là:

- Đó là một phong trào không dựa vào dân, không thực sự xuất phát từ lợi ích và nhu cầu thiết thân của người dân.

- Đó là một phong trào lệ thuộc hoàn toàn vào nguồn tài chính từ bên ngoài và bị chi phối bởi chính sách của Mỹ và phương Tây trong sử dụng con bài dân chủ, nhân quyền đối với Việt Nam.

- Đó là phong trào tập hợp những thành phần bất mãn xã hội, bất lực về tâm sinh lý, bất năng về trí tuệ và tư cách…, tựu chung là ô hợp, thiếu tư cách đạo đức để có thể gây được uy tín, ảnh hưởng với cộng đồng, xã hội.

- Đó là cách thức hoạt động bất lương, chụp giật, a dua, phe nhóm, giang hồ,  … dẫn đến không ai dám tin ai, không ai dám “đoàn kết” với ai.
….

Những năm gần đây rõ ràng là Việt Nam mở tung mọi điều kiện cho phong trào dân chủ kiểu Tây phương phát triển: Internet - thứ vũ khí chiến lược của “phong trào dân chủ” bùng nổ. Nhà nhà, người người Việt Nam đều dễ dàng tiếp cận với nó; tài chính từ các tổ chức phi chính phủ chuyên về lật đổ, thao túng thoải mái đổ vào Việt Nam bằng các con đường chính ngạch, tiểu ngạch, không hề bị Nhà nước kiểm soát; thế lực tình báo Mỹ, Phương Tây tha hồ tiếp xúc, cổ vũ, tìm kiếm và tạo dựng ngọn cờ trong phong trào dân chủ trong nước; các công cụ bảo vệ pháp luật của Nhà nước bị loạn đao pháp bởi mọi chế định dân chủ và thông tin mở toang không kiểm soát… Thế nhưng chính những lợi thế cho phong trào dân chủ phát triển, các “điều kiện” để thực hiện “cách mạng dân chủ” vốn dĩ được áp dụng thành công ở Liên Xô, Đông Âu, Bắc Phi, Trung Đông…những tưởng đã “chín muồi” ở Việt Nam đều bị “vô hiệu hóa” và thất bại khiến các “chiến lược gia dân chủ” bó chiếu và cũng loạn đao pháp luôn.

Loa Phường thấy cần có một series các bài viết đánh giá khái quát về tình hình một năm qua của phong trào zân chủ Việt Nam cả trong và ngoài nước cũng như lý giải nguyên nhân dẫn đến hiện trạng đó, mời các bạn đón đọc. 

Nguồn: Loa Phường
Ngày 06-12-2017

NGUYỄN VIỆN VÀ SỰ SUY ĐỒI CỦA MỘT “NHÀ VĂN”

(Nguyễn Viện và sản phẩm của y)
Trong không khí cả nước đang hướng về miền Trung sau cơn bão Damrey, khi mà bạn bè quốc tế cùng chung tay khắc phục hậu quả của cơn bão với nhân dân Việt Nam, thì tại chính mảnh đất này, vẫn tồn tại một kẻ suy đồi, vong ân với nguồn cội.

 Nguyễn Viện – tên khai sinh Nguyễn Văn Viện, sinh ngày 1/2/1949 tại Đồng Xá, Hải Dương, là một nhà báo, nhà văn , tự xuất bản các tác phẩm của mình, nổi bật về các đề tài dục tính và chính trị, được RFA liệt vào Văn học phản kháng. Nguyễn Viện đã từng được cơ quan điều tra mời lên làm việc về việc có dấu hiệu của tội chống chính quyền nhân dân. Tay nhà văn này đã từng nổi lên với một số tác phẩm bôi nhọ Đảng, chính quyền. Tiêu biểu là tác phẩm Đĩ thúi – một tác phẩm được coi là “Viết lại truyện Kiều” với văn phong ô uế, được coi là tạo tiếng vang trong hoạt động liếm đít của tư sản.

Ngày 8/11/2017, khi có thông tin cho rằng trong lúc ông Trump đang dừng chân ở Hàn Quốc trong chuyến công du châu Á và sắp sửa thăm Việt Nam, Nhà Trắng phát đi thông cáo tuyên bố chọn ngày này là ngày “Tưởng niệm nạn nhân Cộng sản”. Thực hư thông tin chưa được xác thực thì ngay lập tức trong cuộc phỏng vấn với đài BBC Nguyễn Viện đã vịn vào đó để lên tiếng, rằng thông tin đưa ra việc ông Trump chọn ngày 7/11 là ngày “Tưởng niệm nạn nhân Cộng sản” trước khi sang Việt Nam dự APEC "chỉ là sự tình cờ". Thông qua những thông tin trên, Viện còn tranh thủ khẳng định rằng “các nạn nhân của đảng Cộng sản Việt Nam nếu tính cả số người thiệt mạng vì chiến tranh Việt Nam do hậu quả của Chủ nghĩa Cộng sản mang lại thì có thể là hàng triệu người. Còn nếu nói về số nạn nhân của đảng Cộng sản Việt Nam, hầu hết nạn nhân là ở miền Bắc, trong cuộc cách mạng ruộng đất và các cuộc bắt bớ sau này thời ông Lê Duẩn. Còn ở miền Nam thì nạn nhân của chủ trương cải tạo tư sản". Chỉ có những kẻ không bằng loài cầm thú mới thốt ra được những câu như vậy. Hắn đã quên rằng hắn được sinh sống trên một đất nước bình yên như bây giờ là nhờ đâu. Đúng là không hổ danh xưng của kẻ đi liếm đít tư sản.

Viện cũng chém gió rằng: "Tuy những ngày qua ở Việt Nam đang xảy ra bão lụt với thiệt hại nặng nề, chính quyền Hà Nội vẫn tổ chức kỷ niệm linh đình Cách mạng Tháng Mười trong lúc ở Nga thì người ta còn không muốn nhắc tới sự kiện này". Có mù không đọc được báo thì cũng phải nghe thấy trên đài nói ra rả về công tác khắc phục hậu quả của cơn bão số 12 để lại tại các tỉnh miền Trung nước ta. Trong lúc chính quyền và nhân dân còn đang chung tay thực hiện các hoạt động thiết thực hỗ trợ cho bà con chịu ảnh hưởng của cơn bão, thì lại có những kẻ mồm thì chém gió, xuyên tạc, tay thì viết nên những thứ tục tĩu, ô uế, vậy mà chúng vẫn lấy đó làm niềm vui được thì kể cũng lạ. Mà cũng thấy phục khả năng chém gió của Viện, ngồi ở nhà mà chém gió xuyên biên giới khi hắn nói “ở Nga thì người ta còn không muốn nhắc tới sự kiện này”. Trong khi đó hắn không biết rằng trong ngày 7/11 vừa qua, trên khắp nước Nga đã diễn ra rất nhiều các hoạt động kỷ niệm 100 năm Cách mạng tháng 10, điển hình tại quảng trường đỏ ở thủ đô Mátx-cơ-va, sáng 7/11 đã diễn ra lễ diễu binh hoành tráng gợi nhớ lại những hình ảnh và dấu mốc quan trọng của Liên minh Xô Viết trong quá khứ.

Nguyễn Viện với bản chất một con người suy đồi, vong ân với nguồn cội của mình vẫn mãi chỉ là kẻ tay sai, bợ đít cho tư sản. Đã không làm được gì có ích cho đất nước thì mong rằng ông cũng để cho người dân sống yên ổn trên đất nước mình, đừng bán rẻ nhân cách của mình để đổi lấy những đồng tiền bố thí của đám dân chủ, để rồi sống không dám ngẩng mặt lên nhìn ai.


Tác giả: An Thiên
Ngày 10-11-2017

Thứ Tư, 6 tháng 12, 2017

KHỞI TỐ NGUYỄN ĐÌNH TÚC - KẺ XÚC PHẠM QUỐC KỲ

(Nguyễn Đình Túc, Lộc Hà, Hà Tĩnh)
Ngày hội Đại đoàn kết dân tộc đã trở thành ngày truyền thống tốt đẹp của nhân dân, của đất nước, cũng như của Đảng Cộng sản Việt Nam chúng ta. Trong Cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân cũng như trong Cách mạng xã hội chủ nghĩa, tinh thần yêu nước của nhân dân ta luôn gắn liền với ý thức cộng đồng, ý thức cố kết dân tộc, đoàn kết toàn dân tộc đã được hình thành và củng cố trong hàng nghìn năm lịch sử đấu tranh dựng nước và giữ nước, tạo thành một truyền thống bền vững thấm sâu vào tư tưởng, tình cảm, tâm hồn của mỗi con người Việt Nam. Đối với mỗi người dân Việt Nam, yêu nước, nhân nghĩa đã trở thành một tình cảm tự nhiên.

"Nhiễu điều phủ lấy giá gương
Người trong một nước phải thương nhau cùng"
"Một cây làm chẳng nên non
Ba cây chụm lại nên hòn núi cao"
         
Tuy nhiên, đi ngược lại với tinh thần tốt đẹp của đất nước chúng ta, vào khoảng 9h ngày 17/11/2017, sau khi đi làm ăn xa trở về quê, Nguyễn Đình Túc cùng nhóm bạn tổ chức ăn nhậu, hát hò nhân ngày đại đoàn kết. Khi đang ngồi nhậu, Túc nghe thấy tiếng "lách cách" trên mái nhà và nghĩ có người ném đá nên Túc bực tức giật băng rôn, khẩu hiệu, cờ tổ quốc xuống, vo tròn và châm lửa đốt. Nhận được tin báo của chính quyền xã Ích Hậu, công an huyện Lộc Hà đã nhanh chóng vào cuộc điều tra. Tại cơ quan điều tra, Túc thừa nhận hành vi phạm tội của mình. 

Công an huyện Lộc Hà (Hà Tĩnh) đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can Nguyễn Đình Túc (SN 1992, trú xã Ích Hậu, huyện Lộc Hà) về tội "xúc phạm quốc kỳ". Mặc dù , Túc đã nhận tội và thừa nhận hành vi của mình do "quá chén", nhưng hành động của Túc đã gây nên làn sóng "phẫn nộ" đối với quần chúng nhân dân. Quốc kì là linh hồn của đất nước, là biểu tượng của Tổ quốc. Là con người Việt Nam chúng ta phải nên hiểu rõ và phải biết gìn giữ cho biểu tượng của đất nước mình. Đối với những đối tượng như Túc, cần phải cảnh cáo để làm gương cho những người khác, và đặc biệt là cho các nhà "dâm chủ".

Theo Điều 276 Bộ luật Hình sự: Tội xúc phạm Quốc kỳ, Quốc huy Người nào cố ý xúc phạm Quốc kỳ, Quốc huy thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến 3 năm hoặc phạt tù từ 6 tháng đến 3 năm.

Mong rằng, đây là bài học đắt giá đối với Túc cũng như những ai có tư tưởng phá hại truyền thống tốt đẹp của nhân dân và đất nước ta từ bao đời nay.


Tác giả: Loxeben
Ngày 05/12/2017

HỘI GIÁO CHỨC CHU VĂN AN LÀ CANH TAY NỐI DÀI CỦA VIỆT TÂN? (KỲ 1)

(Bốn nhân vật cầm đầu cốt cán)
Ngày 5/1/2016, một nhóm gồm 8 người tuyên bố thành lập Hội Giáo chức Chu Văn An. Hội này mượn tên người thầy giáo nổi tiếng của Việt Nam hồi thế kỷ 14 từng dâng sớ chém 7 tên nịnh thần làm tên gọi. Ngày thành lập hội cũng trùng với ngày mất của ông Chu Văn An trong âm lịch truyền thống của Việt Nam. Nhìn bề ngoài ai cũng nghĩ đây là hội những nhà giáo, viên chức mẫu mực, yêu nước, nhưng thực chất thì không phải như vậy.

Trước hết là thành viên điều hành 8 người, rặt toàn dính dáng đến băng nhóm khủng bố Việt tân:

Thứ nhất, ông Phạm Minh Hoàng là thành viên cốt cán của đảng Việt Tân, và bị tuyên án 3 năm tù giam vì tội “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” vào năm 2011.

Thứ hai, ông Vi Đức Hồi bị tuyên án phúc thẩm 5 năm tù giam vì tội “tuyên truyền chống nhà nước” vào năm 2011, quan hệ rất gắn bó với các đám bậu xậu Việt tân.

Thứ 3, ông Vũ Hùng là một thành viên Khối 8406, và từng bị xử 3 năm tù giam năm 2009, sau khi ông và 5 người khác tổ chức treo biểu ngữ và rải truyền đơn có nội dung “chống nhà nước” ở Hải Phòng và Hải Dương – một chiến dịch mà Việt Tân cấp tiền và chỉ đạo thực hiện thông qua Nguyễn Xuân Nghĩa khiến cả dàn kéo nhau vào tù.

Thứ 4, ông Nguyễn Tiến Dân là một cây bút từng viết nhiều bài trên Dân Làm Báo của ông chủ Vũ Đông Hà thuộc ban tuyên huấn Việt tân.

Thứ 5, ông Tô Oanh là một người viết blog tự xưng là “nhà báo tự do”, từng tham gia điều trần về tự do báo chí ở Mỹ do Việt Tân tổ chức.

Thứ 6, ông Vũ Mạnh Hùng được xem là “đặc phái viên” của Việt tân trong  nhiều hội đoàn mang danh xã hội dân sự trong nước.

Thứ 7, ông Đỗ Việt Khoa là một cựu giáo viên, gần đây bị cho là thành viên của “Hội Anh em dân chủ” do Nguyễn Văn Đài, Phạm Văn Trội sáng lập, cũng là một tổ chức nối dài của Việt Tân ở trong nước đã bị công an bắt, khởi tố hàng loạt thành viên sáng lập, chủ chốt.

Ngày 6/3/2016, Hội Giáo chức Chu Văn An tổ chức buổi họp mặt đầu tiên ở Văn phòng Công lý và Hòa bình, thuộc Dòng Chúa Cứu thế thành phố Hồ Chí Minh – căn cứ địa quen thuộc của Việt Tân trong nước. Trong buổi họp mặt này, ông Phạm Minh Hoàng là người phát biểu khai mạc và giới thiệu tổ chức. Theo ông Hoàng, vào thời điểm đó, hội có 41 thành viên, trong đó 1/3 ở Hà Nội, 1/3 ở thành phố Hồ Chí Minh, số còn lại ở nhiều tỉnh khác như Lạng Sơn, Bắc Giang, Huế, Đà Nẵng, Lâm Đồng, Trà Vinh. 


Nguồn: Loa Phường
Ngày 12/05/2017

Thứ Ba, 28 tháng 11, 2017

VỀ Ý NGƯỢC NHAU CỦA VÕ VĂN THƯỞNG VÀ DƯƠNG TRUNG QUỐC

(Dương Trung Quốc với "nhân dân" Đồng Tâm)
Trên VietNam.net ngày 27/11/2017 có đăng bài với cái đầu đề chính là lời của ông Võ Văn Thưởng, Trưởng Ban Tuyên giáo TƯ, nói khi cùng các ĐBQH tỉnh Đồng Nai tiếp xúc với cử tri tại phường An Bình, TP Biên Hòa: “Ngoài lợi ích của người dân, Đảng không còn lợi ích nào khác”. Câu nói với ý quá quen thuộc thành ra như hô khẩu hiệu, nếu chỉ nhìn thấy những chuyện Đảng viên quan chức tham nhũng thì nói vậy đúng là xạo; nhưng nhìn tổng thể đất nước đang thanh bình, phát triển thì câu nói đó lại là đúng. Một cây cầu bắc qua sông, một con đường mới mở… không chỉ cho “Đảng” đi mà tòan dân đều được đi. Quê tôi ở Hải Dương như nhiều làng quê khác bây giờ cũng có trường cấp III, bệnh viện, nhà máy, đường nhựa, điện, nước máy, internet, v.v… thì đất nước đúng là phát triển thật!

Vậy mà Dương Trung Quốc, một nhà sử học, với tư cách Đại biểu Quốc hội từng chất vấn TT Nguyễn Tấn Dũng tại nghị trường Quốc Hội sáng 14 tháng 11 năm 2012: “Thủ tướng nghĩ gì về ý kiến cho rằng mình đã nặng trách nhiệm với Đảng mà nhẹ trách nhiệm với dân?” nghĩa là ông ta ngang nhiên coi lợi ích của “Đảng” ngược với lợi ích của “dân” và… cũng ngược luôn với ý của ông Nguyễn Văn Thưởng nói hôm nay. So với thực tế phát triển của đất nước như tôi viết ở trên thì ý của ông ta đúng là một sự xuyên tạc!

Trong một không gian khác (xem YouTube: Gặp gỡ đầu xuân Nhâm Thìn) không cần diễn Dương Trung Quốc cũng từng nói toạc móng lợn cái ý công kích Đảng, lực lượng lãnh đạo thể chế chính trị VN:
Đất  nước chúng ta đang đi trên một cỗ xe mà người lái không biết lùi, và xe hỏng phanh… chỉ băm băm lao về phía trước, đầy những rủi ro”.

Gần đây, trong buổi thảo luận ở Quốc hội sáng 2-11-2017, Dương Trung Quốc nói:
Tôi muốn trở lại một sự kiện cách đây một kỳ họp, đó là vụ việc ở Đồng Tâm. Nên nhìn nhận đây là một vụ khủng hoảng về lòng tin chứ không thuần tuý chỉ là vụ án hình sự. …  những khiếu nại của người dân không được quan tâm, xem xét kịp thời, để tích tụ lại, trở thành hiện tượng "tức nước vỡ bờ"”; “Chúng ta khởi tố những người dân ở Đồng Tâm vi phạm, nhưng cho đến nay những cán bộ công an đánh dân, bắt dân không đúng quy định của luật pháp vẫn hoàn toàn đứng ngoài pháp luật”.

Dương Trung Quốc cần hiểu chính xác sự “khiếu nại” của mấy người dân ở Đồng Tâm là đòi hợp pháp hoá sự chiếm dụng và mua bán đất phạm pháp nên cơ quan chức năng hoàn toàn không thể “quan tâm” theo ý ông ta được. Dương Trung Quốc cho chuyện “cụ Kình” gãy xương do giằng co chống cự lại sự triệu tập của công an (khi “cụ” đã có những vi phạm luật đất đai) là “công an đánh dân” thực sự là một sự kích động sự chống đối của người dân đối với lực lượng công an. Như tôi đã viết “nhân dân” nào cũng như dân Đồng Tâm thì Nhà nước có còn không? Nhà nước không còn thì lấy đâu ra nghị trường Quốc hội để mà Dương Trung Quốc ba hoa chích choè mị dân? 

***

Một người có tư tưởng và “thành tích” chống phá thể chế có hệ thống như vậy vẫn được liên tục bầu làm Đại biểu Quốc Hội có thể do Dương Trung Quốc tài diễn mà trình độ cử tri thấp không nhận ra chân tướng thật. Với quyền tư do ngôn luận và tư cách của một Đại biểu Quốc hội ông ta được nói ra ý của mình là chuyện hoàn toàn bình thường. Nhưng cả một thể chế với biết bao cơ quan và cá nhân thuộc lĩnh vực chính trị tư tưởng được duy trì bằng nguồn kinh phí khổng lồ lẽ ra phải phản biện những ý sai trái nhưng hầu như đều im lặng thì lại là một điều bất thường. Ngược lại, hình ảnh của ông ta luôn được xuất hiện trang trọng, lời của ông ta luôn được coi trọng trên VTV, trên VietNam.net và các báo khác. Có thể do sự hiểu biết của các phóng viên kém, nhưng ông Trưởng Ban Tuyên giáo Võ Văn Thưởng, ông TGĐ VTV Trần Bình Minh và ông Bộ trưởng Trương Minh Tuấn phải biết chứ.  Ông Trương Minh Tuấn đang được dư luận khen mạnh tay phạt những sai phạm trong báo chí nhưng so với sai phạm về chính trị tư tưởng chỉ là những chuyện vặt.

Đặc biệt với ông Võ Văn Thưởng, theohttp://nhandan.com.vn/ 23-2-2017:
sáng 22-2, tại Hà Nội, Ban Tuyên giáo T.Ư tổ chức buổi thông tin khoa học “Một số thành tựu mới trong nghiên cứu lịch sử Việt Nam”…
Giáo sư, Nhà giáo Nhân dân, Chủ tịch danh dự Hội Khoa học lịch sử Việt Nam Phan Huy Lê trình bày … : Một số thành tựu nổi bật của lịch sử Việt Nam trong khoảng hai thập kỷ trở lại đây… Phát biểu ý kiến tại buổi thông tin khoa học, đồng chí Võ Văn Thưởng nhấn mạnh: Buổi thông tin khoa học rất có giá trị, nhiều kiến thức bổ ích đối với cán bộ làm công tác tuyên giáo trong giai đoạn hiện nay…”

Nếu ông Võ Văn Thưởng có coi một loạt bài viết về lịch sử trên Báo Văn nghệ TPHCM trong những năm qua và ngay trong những ngày hôm nay, nếu ông Võ Văn Thưởng có nghe dư luận phản đối dữ dội khi bộ sách sử mới được phát hành gần đây thì sẽ thấy những nghiên cứu của nhóm Phan Huy Lê hoàn toàn không phải là “rất có giá trị” và những “kiến thức bổ ích”. Bởi lịch sử theo chính đạo, thiện đạo là lịch sử vinh danh những anh hùng đánh thắng quân ngoại xâm, giữ vẹn bờ cõi đất nước, như Vua Quang Trung Nguyễn Huệ là ví dụ tiêu biểu. Nhưng nhóm Phan Huy Lê từng đặt Nguyễn Ánh, người từng cắt đất để cầu viện Pháp và cầu viện quân Xiêm giành quyền lực, ngang hàng với Nguyễn Huệ, gần đây còn cho Nguyễn Ánh có công thống nhất đất nước vì đã tiêu diệt được nhà Tây Sơn của Vua Quang Trung! Chỉ có thứ lịch sử đi theo tà đạo, ác đạo mới có quan điểm như vậy mà thôi!

Về chuyện Phan Huy Lê và Dương Trung Quốc cho Lê Văn Tám là nhân vật ngụy tạo thì đã nói ngược với sự thật được chính Bác Hồ và Thành uỷ TPHCM chứng thực.

Nguy cơ tồn vong của thể chế sẽ bị đầy gần hơn đến miệng vực nếu một Uỷ viên BCT, Trưởng Ban Tuyên giáo trung ương như ông Võ Văn Thưởng không nhận ra những sai trái đó!

Thể chế sụp tôi không có quyền lợi gì nên không thiệt hại gì. Nhưng đất nước loạn, lại nồi da xáo thịt thì cả Đảng, cả Phan Huy Lê, cả Dương Trung Quốc và gia đình tôi đều khốn nạn tất! Không phải như bọn ngu hoang tưởng nghĩ ra đâu!

Tác giả: Đông La
Ngày 28-11-2017
  

Thứ Hai, 27 tháng 11, 2017

"MỸ NHÂN" TRẦN PHƯƠNG YẾN VÀ "PHONG TRÀO CHẤN HƯNG NƯỚC VIỆT"

(Cave Trần Phương Yến - tự "Nam Phương")
Được mọi người biết đến là một trong các nhân vật đang hoạt động, chủ trì kênh 6 của “Phong trào Chấn hưng nước Việt”, đồng thời được phong là “Trưởng ban phụ nữ” của kênh “EVA TV”, Trần Phương Yến biệt danh “Nam Phương” thường xuyên làm các lives treams để đưa lên mạng xã hội liên quan đến các vấn đề xã hội quan tâm với lối suy diễn, quy chụp và đổ lỗi cho chính quyền, thổi phồng, thêu dệt thêm các tình huống ly kỳ. Số lượng lives streams Yến đăng lên sóng từ khi bắt đầu tham gia được đăng một cách ồ ạt, thích là lên, không có sự chọn lựa như Lê Văn Dũng- người “chuyên nghiệp” của kênh phong trào Chấn hưng nước Việt. Cũng có lẽ do trình độ nhận thức của Trần Phương Yến mới học chưa hết lớp 5 rồi bỏ học nên các tư duy trong các bài thuyết trình lives streams còn chưa logic, cách chọn vấn đề, đưa vấn đề của Yến chỉ ăn theo thị trường, không có quan điểm, chỉ nói leo lẻo theo đồng bọn cùng hoạt động với mình nên các lives streams của Yến không được đánh giá cao.

Nói về tiểu sử của Yến thì có thể kể đến nhiều thành tích bất hảo như: sử dụng chất ma túy trái phép, đã được đưa vào trung tâm lao động giáo dục xã hội để có biện pháp giáo dục và cai nghiện. Đồng thời Trần Phương Yến chính là cave một thời thuộc ổ của tú bà Bùi Kim Oanh, là chị gái ruột của Bùi Thanh Hiếu (Hiếu Gió) và Bùi Tiến Hưng tại địa chỉ số 2 ngõ Phất Lộc – Hoàn Kiếm. Cũng chính thời gian hành nghề tại đây, Trần Phương Yến đã được Hiếu Gió dẫn dắt, lôi kéo và biết đến “đấu tranh dân chủ, nhân quyền”. Nghe giang hồ đồn thổi, hiện nay Trần Phương Yến vẫn “chứng nào tật ấy”, vừa kiếm cơm bằng nghề “dân chủ” và đồng thời thường xuyên có mặt tại vũ trường để tìm khách. Với lý lịch “đen” như vậy nhưng Trần Phương Yến vẫn luôn lẻo mép nhân danh là nhà đấu tranh dân chủ, nhà đấu tranh nhân quyền, giúp dân oan khiếu kiện…Quả là hết thuốc chữa.

Nhìn từ con người đến hoạt động của Trần Phương Yến không có gì nổi bật, nếu không muốn xét đến những khuyết điểm. Nói cho cùng cũng là lười lao động nên a dua, a tòng theo những trò dân chủ cuội như vậy. Với đà này, một kết cục cho Trần Phương Yến giống với Vũ Quang Thuận và Nguyễn Văn Điển sẽ không có gì bất ngờ.



Tác giả: Biển Xanh
Ngày 26/11/2017

NGUYỄN TƯỜNG THỤY BÀN VỀ SỨ MỆNH CỦA NHÓM "LUẬT SƯ TOÀN THUA"

(Bài viết trên facebook của Nguyễn Tường Thụy)
Mới đây, ông Nguyễn Tường Thụy phát đi bài viết “Bào chữa cho tù nhân lương tâm không chỉ là chứng cứ” với nội dung cho rằng trong các vụ án chính trị luật sư không thể bào chữa cho các bị cáo vô tội do phiên toà đã “được chỉ đạo”, “án bỏ túi”, do đó vai trò của luật sư không chỉ là tìm căn cứ phủ nhận tội trạng mà còn cần phải “tố cáo cơ quan điều tra vi phạm thủ tục tố tụng hình sự”, “cản trở luật sư tiếp cận hồ sơ vụ án”, “vạch lối làm việc tuỳ tiện, áp đặt, ngồi trên pháp luật” của cơ quan tư pháp và khuyến khích “người đấu tranh yên tâm, tin tưởng và tự hào về việc làm của mình”.

Được biết, ông Thụy là lão thành của phong trào dân chủ trong nước, hiện giữ rất nhiều “chức vụ” trong rất nhiều “tổ chức xã hội dân sự độc lập” như Phó Chủ tịch Hội nhà báo độc lập, Phó Hội Bầu bí tương thân,…Ông được xem như “phát ngôn viên”, về bản chất là “dư luận viên” của Việt Tân, kiêm cộng tác viên RFA Việt ngữ, được “hưởng lương từ tiền thuế của dân Mỹ”, bởi vậy phát ngôn của ông này có thể xem là có trọng lượng trong làng zân chủ Việt cũng như “thông điệp” tới các vị “luật sư nhân quyền” ngày ngày “bào chữa miễn phí” trên danh nghĩa cho các “tù nhân lương tâm”. Do vậy, đáng để ta mổ xẻ “định nghĩa” của ông dành cho giới “luật sư nhân quyền” kia.

Thứ nhất, “luật sư nhân quyền” không cần cố công bào chữa để giải cứu “tù nhân lương tâm” làm gì, đừng đau đầu tìm lý lẽ biện hộ vì “án bỏ túi” rồi, không quan tâm mấy năm tù hay mấy chục năm tù thì cũng như nhau,… Nghe mùi lý luận này sao mà giống giống chủ trương của Việt Tân đến thế!!!

Nếu đúng vậy thì cái nghề luật sư nhân quyền đúng là “Number One”, chả dại gì không làm, vừa nhàn não lại vừa được truyền thông quốc tế “tôn vinh”. Dễ hiểu dân chúng dán nhãn là nhóm này đồng nghĩa với “luật sư toàn thua”, luật pháp VN không cần đọc/hiểu, chỉ cần thuộc mấy bản Tuyên ngôn nhân quyền quốc tế thôi. Mà chỉ cần thuộc 3/4 điều luật của Tuyên ngôn này thôi chứ đừng có “thuộc” khấu đuôi là “căn cứ theo luật pháp quốc gia đó ” y như ông diễn giả nhóm VietVision tường thuật phiên toà sơ thẩm Mẹ Nấm Gấu, cả luật sư lẫn bị cáo đều bị Chủ toạ nhắc “đọc” thêm, chớ bỏ qua khấu đuôi này khi trích dẫn luật quốc tế. Hài chảy nước mắt!

Thứ hai, sứ mệnh của “luật sư nhân quyền” cần soi thật kỹ hồ sơ vụ án để “bới lông tìm vết” cho ra sơ suất nào đó về thủ tục tố tụng, nhất là vi phạm chuẩn mực Tây phương là tốt nhất để phủ nhận cả bản án và hành vi phạm tội của thân chủ! Hoặc ăn vạ vu cáo cơ quan tố tụng cản trở luật sư tiếp cận vụ án. Nghe chiêu này quá quen, vụ án nào cũng thấy riết, hình như vị luật sư nhân quyền nào cũng thuộc lòng võ này.

Thế này khác nào yêu cầu luật sư “cãi chày cãi cối”,  giở võ Chí Phèo miễn có cớ ăn vạ và đổ vấy, bất chấp chứng cứ sờ sờ nhưng chỉ cần viện được thủ tục nào đó từ khâu điều tra, khám xét, hỏi cung…có sơ suất gì là vớ lấy làm căn cứ phủ nhận bản án. Đây đúng là chiêu trò tiểu nhân để đối phó với cơ quan tố tụng chứ đâu phải là thứ dành luật sư có ăn có học? Có lẽ Chủ tọa phiên toà cũng nên học loại chiêu trò này để loại mấy ông luật sư nhân quyền kia ra khỏi toà cho đỡ rác tai chăng? Rất dễ, cứ chiểu theo luật mà làm. Qua theo dõi mấy phiên toà xử có đám luật sư nhân quyền mù luật Việt Nam này, chiêu này cực … ngon ăn. Ví dụ nho nhỏ thôi, phiên toà sơ thẩm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, một ông luật sư không mặc đồng phục chuẩn theo quy định nghề nghiệp, khi bị Chủ tọa nhắc vẫn cãi chày cối bất chấp mình “lạc lõng” so với trang phục mấy ông luật sư còn lại, nhưng Chủ tọa rất lương thiện, không hề tống ông luật sư không thuộc quy định nghề nghiệp tối thiểu này ra khỏi phiên toà, chứ ông ta cứ luật mà làm thì vị luật sư nhân quyền này ….nhục nhã không còn lỗ lẻ nào chui nữa!

Thậm chí chính zân chủ Trịnh Anh Tuấn từng tố luật sư nhân quyền chả thuộc tên thân chủ, chẳng cần chuẩn bị bài bào chữa luôn…, ra tòa chỉ cần như vẹt vì phiên tòa nào rưa rứa mấy tội 258, 88, 79 cả, hoá ra là do chủ trương này?!?

Thứ ba, “nhiệm vụ” của luật sư nhân quyền là  khuyến khích “người đấu tranh yên tâm, tin tưởng và tự hào về việc làm của mình”, đồng nghĩa với với việc “ngoan cố”, “không thừa nhận hành vi phạm tội” là tình tiết tăng nặng, có thể kịch khung hay nhảy từ khung 1 sang khung 2, khung 3 của điều luật cho ở tù rục xương luôn!!!

Mới đây nhất, ông LS Võ An Đôn khuyên Mẹ Nấm Gấu y chang, đừng nhận tội, chấp nhận kể cả mức án 15,20 năm tù luôn vì nhận tội là “hủy hoại sự nghiệp đấu tranh”. Đúng là “vĩ đại” thật. Quả này các con của cô Quỳnh: bé Nấm, bé Gấu cứ lấy chồng, lấy vợ, sinh con đẻ cháu, mỗi sự kiện lại thổn thức “nhớ mẹ/nhớ bà trong tù” và “tội ác” của cộng sản luôn, biết đâu làng zân chủ không có Mẹ Nấm Gấu thì sẽ có đàn con, đàn cháu của Mẹ Nấm Gấu “đấu tranh dân chủ”. Tuyệt cú mèo!!!

Ngoài “định hướng” nêu trên dành cho giới luật sư nhân quyền, ông Thụy trích dẫn nhiều phiên toà chứng minh cho lập luận đưa ra của mình để thuyết phục các luật sư nghe theo. Tuy nhiên, như chính ông LS Hà Huy Sơn mới đây tiết lộ trên Facebook lý do luật sư bó tay với việc “chạy tội” cho các “tù nhân lương tâm” xuất phát từ chứng cứ quá đầy đặn của cơ quan tố tụng xuất phát từ chính cách thức hoạt động công khai, khoe khoang, thách thức chính quyền trên mạng Internet của họ. Đây là điều ông Thụy không dám trích dẫn ra trong bài viết “định hướng” giới luật sư toàn thua của ông ta.

Phàm các vụ án xử tội phạm chính trị, các cơ quan tố tụng đều có thời gian điều tra kỹ lưỡng, thời gian dài trước khi cân nhắc “phá án” nên dễ hiểu, chứng cứ cả rổ, thậm chí nhiều “tù nhân lương tâm” phạm cùng lúc quá nhiều tội trong BLHS luôn như 258, 88, 79, 80…., thực chất cơ quan tố tụng chỉ chọn một tội họ thấy “đầy đặn chứng cứ nhất” đem ra truy tố mà thôi. Đơn cử Nguyễn Văn Đài từng bị truy tố tội Tuyền truyền chống Nhà nước trước đây, nhưng báo Công an nhân dân viết phóng sự mô tả về quá trình vi phạm pháp luật của ông ta cho thấy, ông ta nhận lương của vài tổ chức lưu vong người Việt để lập ra các hội nhóm chống NN núp danh dân chủ, nhân quyền (dấu hiệu Điều 79 BLHS), nhận tiền cung cấp tin bài, làm báo cáo xuyên tạc tình hình trong nước cho người nước ngoài, cung cấp thông tin sai sự thật, vận động chính giới nước ngoài chống VN về chính sách và giao thương (dấu hiệu Điều 80 BLHS), viết, trả lời phỏng vấn bên ngoài xuyên tạc tình hình trong nước (Điều 258 BLHS), kích động người dân tộc kém hiểu biết, học sinh chống chính sách của Nhà nước (dấu hiệu tội phá hoại chính sách mục đích chống chính quyền nhân dân)…

Về bản chất có thể thấy cơ quan tố tụng có thể cùng một lúc truy tố nhiều tội danh mà “tù nhân lương tâm” phạm phải, tuy nhiên nếu xử đúng như vậy thì những kẻ như Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Nguyễn Văn Đài tù mục xương, chẳng qua họ xét tương quan giữa tính chất, dấu hiệu khách quan của hành vi, hậu quả gây ra cho xã hội, tương quan với các vụ án khác (án lệ), chính sách với người phạm pháp đã biết tội, chính sách đối với kẻ ngông cuồng không hiểu luật đã phạm pháp… để đưa ra mức án “hợp tình hợp lý hợp án lệ hợp đạo lý dân tộc” mà thôi, tạo cơ hội cho họ làm lại cuộc đời… Đặc trưng của loại tội phạm này khác hoàn toàn tội phạm hình sự thông thường nên chính sách pháp luật tất khác nhau, chế độ nhà tù cũng khác biệt (ưu đãi hơn hẳn tù hình sự thường), điều kiện ăn ở, học hành, đọc sách báo, lao động tay chân …càng khác biệt.

Đó chính là cái cốt lõi trong chính sách hình sự nhân đạo của Nhà nước đối với tù nhân xâm phạm ANQG, tuy nhiên với những kẻ tự nguyện ăn lương, bán mình cho đám phản động và thế lực chính trị ngoại bang như Nguyễn Tường Thụy khó có thể ngộ được điều này. Vì sao các “tù nhân lương tâm” của họ khi bị bắt đều nhanh chóng nhận tội khi được cơ quan tố tụng giải thích cặn kẽ, và Thụy cũng như đám “ông chủ” của hắn cần phải thông qua kênh luật sư tiếp tục kích động người tù “tử vì đạo” vì lợi ích thân nhân, vì “sự nghiệp chính trị”, vì ước mơ “cộng sản không thể tồn tại trước chủ nghĩa tư bản đang thịnh trị”… để tiếp tục loè bịp và đẩy họ thành con bài để “đấu tranh nhân quyền” tiếp của chúng. Nếu có thể loại nào ác độc, vô lương tâm hơn, chắc không thể vượt qua nổi Việt tân và đám tay sai của chúng như Nguyễn Tường Thụy được.



Nguyễn Biên Cương